chuột chạy cùng sào
Kết thúc truyện, nhân vật Xiu đã nói với Giôn-xi: “Ồ, em thân yêu, đó chính là kiệt tác của cụ Bơ-men, - cụ vẽ nó ở đấy vào cái đêm chiếc lá cuối cùng đã rụng.”, em lý giải vì sao có thể nói chiếc lá cụ Bơ-men vẽ là một kiệt tác.
Những “con chuột chạy cùng sào” và sự lựa chọn “ngoài ra” ! Cho được nói ngay, đó là cảm giác ngỡ ngàng khi biết điểm chuẩn của hai ngành rất quan trọng trong kỳ thi tuyển sinh đại học vừa qua. Trong đó, nhiều trường sư phạm lấy bằng điểm chuẩn (15,5).
1.Kích thước cơ thể to lớn có lợi ích gì đối với cá voi? 2.Vì sao không xếp chuột chù và chuột dũi cùng bộ gặm nhấm với
Chuột chạy cùng sào. Ý nghĩa : Rơi vào bước con đường thuộc, không còn lối thoát. lấy ví dụ : chúng tôi bị phá sản, toàn cục gia tài cùng cống phẩm phần đa bị tịch thu, bây giờ ông ấy chẳng không giống gì “con chuột chạy cùng sào”. Chuột chù lại sở hữu xạ hương
có nghĩa là chuột trốn chạy đến đầu mút cây sào là hết đường để chạy tiếp. Còn nếu đối với con người thì ý muốn nói đây là bước đường cùng, là bế tắc không có lối thoát nữa. Chuột luôn hiện hữu trong cuộc sống của chúng ta, thực tế với cuộc sống và
Cần chính sách để không còn 'Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm'. Mức điểm chuẩn ngành sư phạm mấy năm gần đây tăng mạnh cho thấy nghề làm thầy đang được học sinh quan tâm. Nhưng đây mới chỉ là chính sách trước mắt. Ngành sư phạm cần thu hút những người giỏi
Vay Tiền Cấp Tốc Online. Nhiều người thắc mắc Ý nghĩa thành ngữ chuột chạy cùng sào có nghĩa là gì? bài viết hôm nay sẽ giải đáp điều nàyThành ngữ liên quan Ý nghĩa thành ngữ chuột chạy cùng sào có nghĩa là gì? chuột chạy cùng sào có nghĩa là gì? Chuột Loài động vật nhỏ bé, luôn luôn sống nơi tối tăm Sào là hang ổ là nơi ẩn trốn, nơi sống của một con gì đó. Đang xem Chuột chạy cùng sào Ý nghĩa thành ngữ chuột chạy cùng sào Ý nghĩa thành ngữ chuột chạy cùng sào có nghĩa là đường cùng không có chỗ trốn và phải bị bắt. Không như chuột chạy cùng sào thành ngữ lên thác xuống ghềnh chỉ ra sự cố gắng vượt qua khó khăn trong cuộc sống hoặc thuận vợ thuận chồng nói đến tình yêu thương gắn bó giữa vợ chồng cố gắng vượt qua mà không có gì cản trở họ. Thành ngữ đồng nghĩa Chó chạy bờ ao Chuyển thế thành ngữ sang tiếng nước ngoài Tiếng Anh Be at the end of one’s tetherTiếng Trung 在其一端的山穷水尽的地步Tiếng Nhật 1のテザーの終わりであることTiếng Hàn 하나의 테더의 끝에되기 Qua bài viết ý nghĩa thành ngữ chuột chạy cùng sao có nghĩa là gì của chúng tôi có giúp ích được gì cho các bạn không, cảm ơn đã theo dõi bài viết. Xem thêm Ly Kỳ 1 Những Câu Chuyện Về Chị Sáu Linh Thiêng Về Mộ Chị Võ Thị Sáu Côn Đảo Từ khóa liên quan chuột chạy cùng sào nghĩa là gìý nghĩa câu chuột chạy cùng sàođặt câu với thành ngữ chuột chạy cùng sàochuột chạy cùng sào mới vào sư phạm là gìthành ngữ chuột chạy cùng sào Bài viết được chúng tôi tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau từ mơ thấy tiền bạc, nhẫn vàng, vòng vàng, vay nợ ngân hàng, cho đến các loại bệnh như cảm cúm, ung thư, đau nhức xương khớp nói riêng hay các loại bệnh gây ảnh hưởng sức khỏe nói chung như bệnh trĩ nội – trĩ ngoại, viêm loét tiêu hóa, bệnh đau đầu – thần kinh.Những giấc mơ – chiêm bao thấy bác sĩ – phòng khám bác sĩ hay phẫu thuật…..Nếu có thắc mắc hay sai sót gì hãy liên hệ qua email để được giải đáp. Xem thêm Cách Làm Máy Bơm Nước Tự Chế, Hướng Dẫn Cách Tự Làm Máy Bơm Nước Mini Siêu Mạnh SEP có nghĩa là gì? viết tắt của từ gì? Nhiều người thắc mắc SEP có nghĩa là gì? viết tắt của từ gì? Bài … Trả lời Hủy Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu * Bình luận Tên * Email * Trang web Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi. Bài viết tổng hợp các giấc mơ về tiền bạc, tài chính, nợ nần, vay nợ, vay tín dụng, sức khỏe con người ung thư, xương khớpNội dung trên bài viết không khuyến khích làm theo hay tin tưởng vào để làm theo. Mọi sai trái mắc phải không liên quan gì đến chúng cảm ơn!!!!
Ảnh nhặt từ Google. Chu Mộng Long Anh Đặng Tiến Đại học Thái Nguyên phải viết một bài giải thích cái sự chọc ngoáy của ai đó, rằng có phải ngày xưa thầy thuộc loại “chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”? Anh ấy tự ái và phải mất thời gian “khoe” thành tích học tập của mình. Về nghĩa của câu “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”, tôi giải thích gọn thế này. – Thời trước đổi mới, thi đỗ vào đại học, trong đó có ngành sư phạm, nói chung là rất khó. Cả khóa thường chỉ có vài ba người đỗ đại học chính thức hồi đó còn có đỗ dự bị. Thành phần thi đỗ đại học hiển nhiên thuộc diện học lực đứng đầu. Trừ con liệt sĩ được ưu tiên! – Câu “chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” có từ thời đó, nhưng không mang nghĩa là học dốt mới làm thầy. Đơn giản là bởi cái nghề giáo mặc dù được dán câu khẩu hiệu là “nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”, nhưng lại là nghề đói rách nhất. Đói rách thì bị xã hội xem thường. Cho nên thời đó ông thầy hay bị giễu cợt “thầy giáo là tháo giày”, “giáo chức là dứt ăn cháo”. “Chuột chạy cùng sào” là chuột đói không lối thoát, vì thầy giáo thời ấy chẳng có kế sinh nhai nào khác ngoài đồng lương ba cọc ba đồng. Một số thầy giáo tranh thủ làm thêm cái nghề của người vô học như cày ruộng, nuôi gà, nuôi heo, đi xe ôm… Sự “cùng sào” rõ ràng là mang nghĩa bần cùng. Chỉ vì yêu nghề mà người ta mới dấn thân vào sự bần cùng. Chỉ khi nhà nhà vào đại học, người người vào đại học, câu “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” mới chuyển nghĩa là kẻ học dốt, không thể thi vào ngành nào mới thi vào sư phạm. Đó là lý do ngành sư phạm ngày một xuống cấp tệ hại. Thi tốt nghiệp đại trà mỗi môn dưới 3 điểm cũng có thể làm thầy dạy thiên hạ. Nghĩa thứ hai cũng do nghĩa thứ nhất mà ra. Đã là cái nghề bần cùng thì đến lúc chỉ có kẻ dốt mới lựa chọn cho tương lai của mình. Và ngành sư phạm đang ở bờ vực bần cùng đến mức vơ vét tất cả, kể cả thành phần cặn bã, để làm vốn sinh nhai. Ông Nhạ hoảng hốt đối phó dư luận bằng cách Năm nay tuyển vào sư phạm phải loại giỏi trở lên! Lại còn đòi thu học phí nữa… Thưa ông, tôi dự báo là nếu thực hiện điều ông nói, năm tới đến loài chuột đói cũng sẽ chẳng còn con nào chui vào sư phạm đâu ạ! Có nghĩa là ngành sư phạm không thể tuyển sinh được nữa! Nếu có chuột chạy cùng sào, chúng sẽ chạy vào các ngành… tuyển làm quan thôi ạ! Ngành Quản lý giáo dục hay Công tác xã hội… chẳng hạn. Cái gốc là tiền lương và công việc làm. Các ông đảm bảo tiền lương và công việc cho ngành giáo dục thì thân phận “chuột chạy cùng sào” ở cả hai nghĩa “bần cùng” và “dốt” sẽ chấm dứt. Không tin thì hỏi bọn Việt Nam Cộng hòa trước đây chứ không cần hỏi các nước tư bản hiện đại.
Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm*Bài đã được đăng ở mục Tuần Việt Nam, báo Vietnamnet, có chỉnh sửa. Ngày xưa, từ thời ba mẹ tôi thi vào sư phạm thì câu nói này đã vô cùng nổi tiếng. “Chuột chạy cùng sào…” là con chuột đói không lối thoát, câu thành ngữ này hàm ý chỉ con người đã lâm vào tình trạng bế tắc, bước đường cùng. “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” ý muốn chỉ rằng khi người thí sinh không còn lựa chọn nào khác, mới chọn ngành sư phạm để làm giáo viên. Bởi nghề giáo viên thời đó có thể được xem là nghề tri thức đói rách nhất, nghèo nàn nhất. Có lẽ, ngày đó, phải thực sự yêu nghề mới chọn làm giáo viên. Cách đây gần 30 năm, tôi từng chứng kiến ba mẹ hàng đêm thức khuya đạp máy khâu rầm rầm may đồ ký gửi. Ba dạy đại học, mẹ dạy cấp hai nhưng vẫn phải làm thêm, ngoài may đồ ký gửi còn đi buôn chanh, bán lạc. Ba mẹ tôi chẳng phải là ngoại lệ, thời đó, nhà nào mà có hai người làm giáo viên thì xác định phải làm thêm mới đủ trang trải cho cuộc sống. Thậm chí, ba mẹ tôi từng nghĩ chỉ sinh một đứa con thôi, vì nếu sinh nhiều sẽ không nuôi nổi. Thế rồi, cuộc sống đổi thay, các giáo viên “thoát nghèo” nhờ dạy thêm. Kể cả bây giờ, nếu một người giáo viên nào có thể sống dư dả mà không cần dạy thêm, thì chỉ có thể là vợ/chồng người đó làm nghề khác và tôi chắc chắn, họ chính là trụ cột kinh tế trong nhà. Ấy vậy mà thời nay nghề giáo viên vẫn không phải là nghề “hot” thu hút được đông đảo thí sinh. Thậm chí, thực trạng đáng buồn là có lúc điểm tuyển sinh cho ngành sư phạm lại xuống cực thấp. Lúc này, ý nghĩa của câu “chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm…” lại trở thành phải học dốt lắm mới đi làm giáo viên. Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, tôi được hỏi tại sao lại chọn ngành Sư phạm. Tôi không hề chuẩn bị cho câu hỏi này, và trước đây cũng chưa từng hỏi tôi câu đó. Sự thực là không phải tôi chọn ngành sư phạm, mà là ba mẹ chọn cho tôi. Lý do đơn giản là nghề này nhàn hạ, và tôi sẽ có nhiều thời gian để chăm sóc gia đình và con cái. Đối với mẹ tôi, vai trò của người phụ nữ là “nội tướng” trong nhà, còn người chồng sẽ lo việc kinh tế. Còn với ba tôi, mẹ tôi nói gì cũng đúng. Không biết, trong hàng ngàn thí sinh nộp hồ sơ vào trường sư phạm hàng năm, bao nhiêu trong số đó là thực sự yêu nghề giáo? Bao nhiêu trong số đó khi ra trường vẫn còn giữ được tâm huyết, nhiệt huyết với nghề, nhất là khi nghề giáo luôn đối mặt với rất nhiều khó khăn. Tôi nghĩ, một người giáo viên không thể làm tốt công việc của mình nếu như họ không có lòng bao dung, không có sự kiên nhẫn, và trên hết, không có lòng yêu thương con người. Trước vụ việc cô nữ sinh An Giang tự tử, tôi đã vô cùng kinh ngạc trước phản ứng của người giáo viên, trước những lời lẽ thua đủ mà cô giáo đăng trên Facebook. Tôi tự hỏi, khi chọn nghề này, lý do của cô là gì? Cô bảo cô “yêu màu tím”, nhưng tôi không biết liệu giữa yêu màu tím và yêu con người có gì liên quan hay không. Nếu đã không yêu nghề này, tại sao cô lại chọn nó. Không yêu nghề mà phải làm nghề, phải chịu đựng những khó khăn, khắc nghiệt, đòi hỏi của nghề, chẳng khác gì hành hạ bản thân. Mà một khi bản thân đã không thoải mái, thì làm sao có thể tốt với người khác được, nhất là khi đối tượng thụ hưởng từ nghề nghiệp của mình lại là thanh thiếu niên, lứa tuổi với tâm lý phức tạp, tính tình cũng ương ương. Trong bài nói chuyện của cô Rita, cô kể rằng đồng nghiệp của cô nói, nhiệm vụ của họ chỉ là dạy kiến thức cho học sinh, họ không được trả tiền để thích lũ trẻ. Cô Rita đáp rằng, Lũ trẻ sẽ không học từ người mà chúng không thích; và một năm học của cô đồng nghiệp sẽ rất dài…Quả vậy, tôi cảm thấy, dạy học, đặc biệt ở cấp phổ thông, trước hết cần tạo được mối đồng cảm giữa cô và trò. Một khi hai bên đã thấu hiểu nhau thì việc dạy & học sẽ trở nên trôi chảy, dễ dàng. Ngược lại, sẽ là sự mệt mỏi cho cả hai bên. Trở lại cuộc phỏng vấn của tôi, tôi đã thành thật trả lời rằng tôi vào sự phạm là sự lựa chọn của ba mẹ. Và may mắn thay, đó lại là một lựa chọn phù hợp nhất dành cho tôi. Hoá ra công việc này đem lại cho tôi nhiều niềm vui, mỗi khi tôi nhìn thấy được sự thay đổi ở học trò, dù ít hay nhiều. Tôi làm nghề này, trước hết là vì chính tôi, chứ không vì ai khác.
TTCT - Lịch sử tuyển sinh đáng buồn của ngành sư phạm những năm gần đây liệu có tiếp tục? Theo Đinh Quang Báo - nguyên hiệu trưởng Trường ĐH Sư phạm Hà Nội, nguyên viện trưởng Viện Nghiên cứu khoa học sư phạm, “ta đang thiếu rất nhiều biện pháp hỗ trợ để luôn có một lực lượng nhiều người giỏi làm trong ngành sư phạm”. Đinh Quang Báo - Ảnh nhân vật cung cấpội ngũ nào, chất lượng ấy* Người ta vẫn hay nói ngoài đời rằng "chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm". Giáo sư nghĩ sao?- Thật ra không phải lúc nào câu đó cũng đúng. Từ giữa những năm 1990, chất lượng tuyển sinh ngành sư phạm tương đối khá. Thời kỳ hoàng kim trong tuyển sinh Trường ĐH Sư phạm Hà Nội là giai đoạn 1997-2003, hồi ấy thí sinh phải đạt 27 điểm/ba môn mới đỗ vào khoa toán, 24-25 điểm vào khoa văn, các khoa khác cũng phải 22 điểm, tỉ lệ là 7-8 em chọi 1, thậm chí mười mấy em chọi 1. Sau năm 2003, chất lượng đầu vào trường sư phạm đuối dần nhưng vẫn còn học sinh giỏi để tuyển, chỉ có điều những em xuất sắc nhất như diện đoạt giải quốc gia, quốc tế thì không vào sư phạm. Nhưng vài ba năm nay thì tuyển sinh vào ngành sư phạm còn nặng nề hơn cả câu "chuột chạy cùng sào", nghĩa là đã phải tuyển nhóm "cùng sào" rồi mà cũng không đủ. Nếu cứ tiếp tục thế này sẽ là một vấn đề báo động cho chất lượng giáo dục phổ thông. Trong một hội thảo bàn về đội ngũ nhà giáo gần đây, nguyên phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình nhắc lại một ý mà nhiều chuyên gia nước ngoài khi làm việc với chúng tôi cũng từng nhấn mạnh "Chất lượng giáo dục phổ thông không bao giờ vượt qua chất lượng đội ngũ giáo viên GV". Đây là một đúc kết, một quy luật phổ quát rồi. Anh muốn nâng cao chất lượng nền giáo dục mà chất lượng đội ngũ không được cải thiện thì chỉ là nói nghe nói năm nay hình như có chút biến chuyển nào đó, chẳng hạn lượng hồ sơ đăng ký dự thi vào Trường ĐH Sư phạm Hà Nội tăng đột biến so với năm ngoái. Tuy nhiên phải đợi sau tuyển sinh mới chắc được chất lượng đầu vào thay đổi đến mức nào.* Theo giáo sư, đâu là nguyên nhân khiến tuyển sinh ngành sư phạm đi xuống?- Chỉ có thể xác định nguyên nhân bằng phương pháp loại trừ, bắt đầu từ việc xác định tại sao lại có sự đột biến về chất lượng tuyển sinh ngành sư phạm từ mùa thi năm 1997. Chính sách miễn học phí cho sinh viên trường sư phạm có những thời điểm là kích thích đủ mạnh nhưng càng về sau đãi ngộ ấy không còn là vấn đề nữa với số đông. Nói cách khác, đến lúc chính sách đó hết hiệu lực kích thích học sinh thi vào sư thì lý do ảnh hưởng lâu dài tới việc chọn nghề của học sinh là vấn đề lương và thu nhập. Một nguyên nhân gây ảnh hưởng tức thì, hiện là nguyên nhân số 1 là sinh viên sư phạm ra trường bị "ế". Nếu lương thấp người ta vẫn có thể hi vọng sau này sẽ cao. Nhưng nếu tốt nghiệp ĐH để rồi thất nghiệp thì ai muốn thi vào?* Lương GV thấp, nhưng thấp so với ai?- Tôi không dám so thấp với ai. Tôi chỉ thấy trước hết là thấp so với cái người ta cần để tồn tại chứ chưa nói đến chuyện để sống sung sướng. Trước tháng 5-2012 lương tối thiểu lên 1,05 triệu đồng, khi lương tối thiểu là đồng, sinh viên giỏi trường sư phạm được giữ lại trường làm cán bộ giảng dạy chỉ được 75% lương hệ số 2, nghĩa là khoảng 1,4 triệu đồng/tháng, khi hết tập sự thì được hệ số 2,2, nghĩa là khoảng 2 triệu đồng/tháng. Cứ nhìn vào cái đáy này mà không ai thấy xúc động thì đó là một tội lỗi!Thứ hai là thấp so với yêu cầu cần nâng cao chất lượng giáo dục phổ thông. Như trên đã nói, GV là yếu tố quyết định chất lượng của nền giáo dục. Phải có đội ngũ nhà giáo có chất lượng để đáp ứng yêu cầu nâng chất lượng giáo nâng chất lượng đội ngũ nhà giáo thì phải tăng lương cho GV để thu hút được người giỏi vào ngành sư phạm, chí ít cũng phải là người khá trở lên. Nhà nước đặt ra yêu cầu tăng chất lượng giáo dục mà lại lấy người "cùng sào" vào sư phạm, vì "cùng sào" nghĩa là bét! Như vậy, nói lương thấp ở đây là để so sánh với cái ngưỡng đặt ra để thu hút người khá giỏi vào sư ai muốn vào ngành giáo dục để dạy thêmTôi nghĩ rằng nhiều GV xem dạy thêm là cực chẳng đã. Kiếm được đồng tiền từ dạy thêm cũng chẳng sung sướng gì, có người có con nhỏ vẫn phải cặm cụi dạy thêm tới 8-9 giờ tối. Hơn nữa, dạy thêm dù có tiền vẫn làm hình ảnh người ta nhếch nhác.* Lúc nãy giáo sư có nói hình như năm nay lượng thí sinh đăng ký dự thi vào ngành sư phạm tăng. Giáo sư đã thử tìm hiểu lý do tại sao? - Nếu điều đó là sự thật thì có thể do dư luận xã hội nhận thấy triển vọng thu nhập của ngành sư phạm sáng sủa hơn. Trước hết là từ chế độ phụ cấp thâm niên có hiệu lực từ tháng 5-2011 và bắt đầu thực hiện chi trả từ năm nay. Lấy ví dụ là tôi, nhờ phụ cấp thâm niên mà lương tôi tăng hơn 40%. Đương nhiên là tôi thấy rất sung sướng. Cảm xúc đó lan tỏa trong cộng đồng nho nhỏ của gia đình tôi. Chắc chắn nó sẽ là tham số có ảnh hưởng tích cực tới việc chọn nghề của cháu tôi nếu nó sắp thi khác, từ khoảng một năm nay, các phương tiện thông tin đại chúng luôn đề cập vấn đề cải cách căn bản chế độ tiền lương của công chức, viên chức hưởng lương sự nghiệp. Những thông tin này gieo vào người ta một hi vọng. Tuy nhiên, đó chỉ là giả thuyết ban đầu của tôi.* Hay ngành sư phạm hấp dẫn trở lại do người ta nhìn vào thu nhập từ dạy thêm của các thầy cô?- Đúng là có những người rủng rỉnh đồng ra đồng vào nhờ dạy thêm. Thậm chí cũng có những người khá đấy. Nhưng đứng về mặt thống kê, số GV giàu lên nhờ dạy thêm không phổ biến. Hơn nữa, dạy thêm chỉ có ở những vùng mà điều kiện kinh tế - xã hội phát triển, chứ ở những nơi khác dân nghèo lấy đâu ra tiền đi học thêm!Tôi nghĩ rằng nhiều GV xem dạy thêm là cực chẳng đã. Kiếm được đồng tiền từ dạy thêm cũng chẳng sung sướng gì, có người có con nhỏ vẫn phải cặm cụi dạy thêm tới 8-9 giờ tối. Hơn nữa, dạy thêm dù có tiền vẫn làm hình ảnh người ta nhếch nhác. Tôi cho rằng dạy thêm là một lựa chọn phát sinh, lương thế này nên buộc phải dạy thêm chứ không phải vì cơ hội dạy thêm mà nộp đơn vào sư phạm. Về mặt xã hội, tôi cho rằng không nên khuyến khích người ta đi theo nghề giáo bằng kiểu khổ sở như cả ở nước ngoài, lương GV cũng không cao so với một số ngành nghề khác, nói chung nghề GV chẳng mấy ai giàu có nhờ lương. Nhưng GV vẫn yên tâm làm việc vì họ được xã hội tôn trọng về mặt tinh thần, lương thì đủ sống. Xã hội đa dạng về năng lực, về nguyện vọng, về sở phải ai sống cũng với mục tiêu phải có thật nhiều tiền, ngay trong những người giỏi nhất. Thế nên mới có người theo ngành nọ, người theo ngành kia. Nhưng việc đảm bảo cho người ta đồng lương đủ sống mới giúp người ta chọn nghề là vì sở trường, vì năng lực chứ không vì đồng tiền.* Có vẻ như khó đặt vấn đề tăng lương cho riêng lực lượng GV khi đội ngũ này chiếm 1/2 tổng số cán bộ, công chức, viên chức nhà nước?- Đội quân ấy đông vì đội quân đi học đông. Đội quân đi học là thế hệ tương lai. Về mặt ý chí chính trị nếu nhận thức như vậy thì phải xác định được việc cần làm đảm bảo cho sự tồn vong, phát triển của đất nước. Nhưng nếu bảo vì lực lượng đó quá đông, ta không có đủ tiền thì không bàn nữa.* Nhưng để nâng cao chất lượng đội ngũ chắc cũng cần những giải pháp ngoài vấn đề lương?- Đúng rồi. Lương chỉ là một yếu tố kích thích đầu vào, là một điều kiện cần để GV có thể toàn tâm toàn ý với công việc giáo dục. Để phát triển đội ngũ cần có một quá trình sàng lọc thường xuyên, trong đó năng lực nghề nghiệp là công cụ. Nếu lương thấp, người ta không mặn mà thì động thái sàng lọc là vô nghĩa, chưa cần sàng lọc người ta đã tự bỏ khác, chế độ lương phải kích thích được những người trẻ có năng lực, có cố gắng. Cách trả lương hiện nay khiến người giỏi cũng như người kém, sống lâu lên lão làng. Nhiều GV trẻ rất giỏi nhưng vẫn phải "leo từ từ". Một số nước áp dụng giấy phép hành nghề, tốt nghiệp ĐH sư phạm không có nghĩa là được đi dạy ngay mà phải vượt qua một kỳ sát hạch. Giấy phép hành nghề cũng có thời hạn, chẳng hạn cứ năm năm phải đổi một cả khi anh có khả năng vượt trội, anh được hưởng một mức lương tương xứng với khả năng đó cũng không có nghĩa là anh sẽ được hưởng mãi mãi. Nếu không cố gắng, thậm chí còn thụt lùi, anh sẽ phải quay về với mức lương thấp hơn. Nói chung cần rất nhiều biện pháp hỗ trợ về quản lý để luôn luôn có một lực lượng nhiều người giỏi làm trong ngành sư phạm.* Cảm ơn giáo sư!* Để thu hút học sinh giỏi vào ngành sư phạm, ngoài chính sách về lương chúng ta nên có chiến lược xây dựng hình ảnh cho nghề giáo?- Cần xây dựng chuẩn giá trị cho nghề giáo về vật chất cũng như về vị trí tinh thần. Nhiều nước có chuẩn giá trị nghề GV, bước chân vào ngành sư phạm họ phải cam kết thực hiện các trách nhiệm riêng cho nghề nghiệp. Trong một hội nghị về đội ngũ cán bộ, nhà giáo gần đây, Phạm Hồng Quang - hiệu trưởng Trường ĐH Sư phạm Thái Nguyên - đề xuất cần quan tâm xây dựng môi trường sư phạm thật sự văn minh ngay từ khâu đào viên sư phạm phải được quan tâm đặc biệt, đồng thời cũng phải có những đòi hỏi đặc biệt. Chẳng hạn, cần yêu cầu tất cả sinh viên sư phạm phải được rèn luyện tác phong, lối sống giống như sinh viên các trường của ngành công an, quân đội. Tôi chia sẻ quan điểm này với thầy Quang. GV phải là nhà giáo dục, là nhà văn hóa. Giá trị văn hóa của người làm nghề giáo vô cùng quan trọng, vì họ là những người làm nghề tác động tới con trị văn hóa được tạo nên từ những hành vi, phẩm chất văn hóa của người làm nghề giáo. Nhưng không phải tự nhiên mà nhà giáo có được những hành vi, phẩm chất có văn hóa. Chúng ta phải xây dựng môi trường để con người văn hóa trong anh ta được nuôi dưỡng. Khi một nhà giáo bước chân ra đường, anh ta phải thể hiện phong cách của nhà giáo... Ngay ở Việt Nam ngày trước, những người làm nghề giáo đều có phong cách riêng, họ đi ra ngoài là người ta nhận ra ngay đấy là sinh viên sư phạm, đấy là nhà tôi biết, một số nước, như Trung Quốc chẳng hạn, bắt buộc sinh viên phải ở ký túc xá. Đằng này ở mình, sinh viên sư phạm ở trọ trong những khu nhà nhếch nhác, phòng trọ thì bừa bãi. Sống trong môi trường như thế khó mà làm cho người ta có được tác phong mô phạm hoặc chỉ mô phạm được một chút trên bục giảng, bước ra khỏi lớp học là lộ ngay cái chất lôm HIÊN thực hiện Tags Tuyển sinhNgành sư phạmTrường ĐH Sư phạm Hà NộiGSTS Đinh Quang Báo
Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm Cùng thể loại Ăn xó mó niêu Ăn xó mó niêu Đế quốc Mỹ Tội ác không dung, đồ dùng rất tốt Đế quốc Mỹ Tội ác không dung, đồ dùng rất tốt Nói thả nói ví Nói thả nói ví Làm như khách chìm tàu Làm như khách chìm tàu Chỗ ăn không hết, chỗ thết không khẳm Chỗ ăn không hết, chỗ thết không khẳm Nói vuốt đuôi lươn Nói vuốt đuôi lươn Nói xuôi nghe được nói ngược dễ nghe Nói xuôi nghe được Nói ngược dễ nghe Giòi trong xương giòi ra Giòi trong xương giòi ra Răng đi trước, môi lả lướt theo sau Răng đi trước, môi lả lướt theo sau Người còn ở Cầu Rào, răng đã vào Cầu Đất Người còn ở Cầu Rào, răng đã vào Cầu Đất Có cùng từ khóa Ai về Phú Lộc gửi lời Ai về Phú Lộc gửi lời Thư này một bức nhắn người tri âm Mối tơ chín khúc ruột tằm Khi tháng tháng đợi khi năm năm chờ Vì tình ai lẽ làm lơ Cắm sào quyết chí đợi chờ bến xuân Ước sao chỉ Tấn tơ Tần “Sắc cầm hòa hợp” lựa vần “quan thư” Đôi bên ý hiệp lòng ưa Đắp đền công thiếp lại vừa lòng anh Thiếp thời tần tảo cửi canh Chàng thời nấu sử sôi kinh kịp thì Một mai chúa mở khoa thi Bảng vàng chói lọi có đề tên anh Ba gian nhà khách Ba gian nhà khách Chiếu sạch giường cao Mời các thầy vào Muốn sao được thế Mắm Nghệ lòng giòn Rượu ngon cơm trắng Các thầy dù chẳng sá vào Hãy dừng chân lại em chào cái nao Đêm qua em mới chiêm bao Có năm ông cử bước vào nhà em Cau non bổ, trầu cay têm Đựng trong đĩa sứ em đem kính mời Năm thầy tốt số hơn người Khoa này tất đỗ, nhớ lời em đây Chim quyên xuống đất ăn trùn Chim quyên xuống đất ăn trùn Bởi chưng bới đất nên cùn mỏ đi Cùng nhau một bọn đi thi Kẻ thì đỗ Trạng, người thì về không Cùng nhau một bọn má hồng Kẻ đã có chồng, người vẫn nằm trơ Trạng Me đè trạng Ngọt Trạng Me đè trạng Ngọt Con ăn con ngủ cho no Con ăn con ngủ cho no Con lẫy con bò con chững con đi Ngày sau con học con thi Mẹ mong con đỗ mẹ thì nhờ con Ai đi đợi với tôi cùng Ai đi đợi với tôi cùng Tôi còn sắp sửa cho chồng đi thi Chồng tôi quyết đỗ khoa này Chữ tốt như rắn, văn hay như rồng Bõ khi xắn váy quai cồng Cơm niêu nước lọ đưa chồng đi thi Trai nam nhân thi chữ Trai nam nhân thi chữ Gái thục nữ thi tài Dẫu anh thi rớt ra ngoài có em Có anh thi rớt trở về Có anh thi rớt trở về Bà con đón hỏi nhiều bề khó khăn Sầu riêng anh chẳng buồn ăn, Bòn bon, tố nữ anh quăng cùng đường Chàng đi thi, thiếp sợ mơ màng Chàng đi thi, thiếp sợ mơ màng Sợ chàng không đậu, về làng bắt xâu Hai tay bưng chén xôi vò Hai tay bưng chén xôi vò Ăn chay nằm đất cho trò đi thi Niêu Nồi nhỏ bằng đất nung hoặc đồng, có nắp đậy, dùng để nấu nướng hoặc sắc thuốc. Niêu sắc thuốc thì có thêm cái vòi để rót thuốc. Cơm niêu Ăn xó mó niêu Chỉ hạng người hèn mọn, ăn ở chui rúc, bệ rạc. Nói thả nói ví Nói xa nói gần, nói cạnh khóe. Chú khách Một cách gọi người Hoa sống ở Việt Nam. Từ này bắt nguồn từ chữ "khách trú," cũng gọi trại thành cắc chú. Làm như khách chìm tàu Làm xí xô xí xào, làm ra tiếng ồ ào, kêu la inh ỏi, như người Ngô chìm tàu, có nghĩa là làm tâng bầng vỡ lở, dấy tiếng om sòm, rần rần. Đại Nam quấc âm tự vị - Huình Tịnh Của Nói vuốt đuôi lươn Nói gạt nhau; không giữ lời nói. Đại Nam quấc âm tự vị - Huình Tịnh Của Giòi trong xương giòi ra Bà con trong nhà hại nhau. Cầu Rào Một cây cầu bắc qua sông Lạch Tray thuộc Hải Phòng . Cầu được xây dựng lần đầu tiên dưới thời Pháp thuộc, thuộc địa phận làng Rào tên nôm của làng An Khê. Cầu Rào hiện nay Cầu Đất Tên một con phố thuộc trung tâm thành phố Hải Phòng hiện nay. Có tên gọi như vậy vì trước đây có một cây cầu nhỏ bằng tre đắp đất gọi là cầu Đất bắc qua một con lạch tại khu vực này. Phú Lộc Một làng nay thuộc xã Đại An, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam, có nghề truyền thống là làm hương nhang. Tri âm Bá Nha đời Xuân Thu chơi đàn rất giỏi, thường phàn nàn thiên hạ không ai thưởng thức được tiếng đàn của mình. Một lần Bá Nha đem đàn ra khảy, nửa chừng đàn đứt dây. Đoán có người rình nghe trộm, Bá Nha sai lục soát, bắt được người đốn củi là Tử Kỳ. Tử Kỳ thanh minh rằng nghe tiếng đàn quá hay nên dừng chân thưởng thức. Khi Bá Nha ngồi gảy đàn, tâm trí nghĩ tới cảnh non cao, Tử Kỳ nói Nga nga hồ, chí tại cao sơn Tiếng đàn cao vút, ấy hồn người ở tại núi cao. Bá Nha chuyển ý, nghĩ đến cảnh nước chảy, Tử Kỳ lại nói Dương dương hồ, chí tại lưu thủy Tiếng đàn khoan nhặt, ấy hồn người tại nơi nước chảy. Bá Nha bèn kết bạn với Tử Kỳ. Sau khi Tử Kỳ chết, Bá Nha đập vỡ đàn mà rằng "Trong thiên hạ không ai còn được nghe tiếng đàn của ta nữa." Do tích này, hai chữ tri âm tri biết, âm tiếng được dùng để nói về những người hiểu lòng nhau. Tằm Còn gọi là tằm tơ, ấu trùng của loài bướm tằm. Tằm ăn lá dâu tằm và nhả tơ thành kén. Tằm đã sẵn sàng nhả tơ được gọi là tằm chín, có màu vàng óng hoặc đỏ nâu bóng, trong suốt. Tơ tằm dùng để dệt lụa và có giá trị kinh tế cao. Tằm đang ăn lá dâu Kén tằm Tấn Tần Việc hôn nhân. Thời Xuân Thu bên Trung Quốc, nước Tần và nước Tấn nhiều đời gả con cho nhau. Tấn Hiến Công gả con gái là Bá Cơ cho Tần Mục Công. Tần Mục Công lại gả con gái là Hoài Doanh cho Tấn Văn Công. Việc hôn nhân vì vậy gọi là việc Tấn Tần. Trộm toan kén lứa chọn đôi, Tấn Tần có lẽ với người phồn hoa. Truyện Hoa Tiên Sắt cầm Đàn sắt và đàn cầm, hai loại đàn của Trung Quốc. Tương truyền, đàn sắt do vua Phục Hy chế ra vào khoảng gần ba nghìn năm trước công nguyên, còn đàn cầm do vua Thuấn chế ra khoảng một nghìn năm sau đó. Đàn sắt và đàn cầm thường được đánh hòa với nhau, vì vậy chữ sắt cầm, duyên cầm sắt được dùng để chỉ tình cảm vợ chồng. Chàng dù nghĩ đến tình xa Đem tình cầm sắt đổi ra cầm kỳ Truyện Kiều Quan thư Bài thơ mở đầu Kinh Thi. Thật ra những bài thơ trong Kinh Thi đều không có tiêu đề, người biên soạn thường lấy một hai từ đầu của bài thơ để đặt cho dễ nhớ. Riêng ở đây từ “quan thư” có thể hiểu là tiếng “chim thư kêu.” Bốn câu đầu của bài như sau Quan quan thư cưu Tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, Quân tử hảo cầu Hiệp Họp, hợp sum họp, hòa hợp phương ngữ Nam Bộ. Tảo tần Cũng như tần tảo, chỉ người phụ nữ khéo thu vén công việc trong nhà. Tần 苹 là bèo, tảo 藻 là rong, hai thứ rau cỏ mọc dưới nước, người Trung Hoa cổ dùng vào việc cúng tế. Thơ "Thái tần" trong Kinh Thi ca ngợi người vợ biết chu toàn việc cúng tế tổ tiên, viết "Vu dĩ thái tần, nam giản chi tân. Vu dĩ thái tảo, vu bỉ hành lạo" Hái bèo ở đâu, bên bờ khe nam. Hái rong ở đâu, bên lạch nước kia. "Tảo tần" còn chỉ sự vất vả cực khổ. Canh cửi Sợi chỉ dọc canh hoặc kinh trên Khung cửi">khung dệt cửi. Chỉ công việc dệt vải, dệt lụa. Dệt cửi Kinh sử Sách vở Nho giáo nói chung. Thời xưa sách vở được phân làm bốn loại kinh kinh điển, sử lịch sử, tử lời của các nhà tư tưởng, tập tuyển tập văn thơ. Từ đâu này đến cuối, có bản chép Một mai chiếm bảng xuân vi Ấy là đề diệp tinh kỳ từ đây Ai ơi nghe thiếp lời này Mắm Nghệ Nước mắm làm ở Nghệ An nổi tiếng với các làng làm nước mắm như Vạn Phần, Hải Đông, Phú Lợi.... Mắm Nghệ không có màu cánh gián như nước mắm Phú Quốc mà có màu sẫm đen, nhưng độ đạm thì rất cao, mùi vị cũng đặc trưng. Cử nhân Học vị cấp cho những người thi đỗ kì thi hương dưới thời phong kiến, trên tú tài. Người có học vị này thường được gọi là ông cử. Đây được cho là mấy câu hát sáo mời mọc sĩ tử của những cô hàng cơm ở Thăng Long ngày xưa mỗi khi ở đây tổ chức kì thi Hương. Các nhà trọ, hàng cơm thường tập trung ở gần trường thi, người trước gọi khu ấy là xóm học trò. Theo Doãn Kế Thiện trong Hà Nội cũ "Xóm học trò ở vào chỗ nào? Cứ xem như tập Long thành tạp thoại thì di chỉ xóm ấy ở vào khoảng đầu vườn hoa Cửa Nam cho tới ngõ Hội Vũ bây giờ." Sĩ tử ăn cơm Đỗ quyên Có giả thuyết cho là chim cuốc. Theo hai học giả Đào Duy Anh và An Chi thì chim quyên là chim tu hú. Hình ảnh chim quyên trong ca dao dân ca thường tượng trưng cho những điều tốt đẹp. Chim tu hú Trạng nguyên Danh hiệu của người đỗ cao nhất khoa thi Đình dưới thời phong kiến. Đỗ nhì là Bảng nhãn, đỗ ba là Thám hoa. Các trạng nguyên nổi tiếng nhất trong lịch sử nước ta có thể kể đến Nguyễn Hiền, Lương Thế Vinh Trạng Lường, Mạc Đĩnh Chi Lưỡng quốc Trạng nguyên, Nguyễn Bỉnh Khiêm Trạng Trình... Ngoài ra, một số nhân vật trong lịch sử tuy không đạt danh hiệu này nhưng nhờ có tài năng lớn mà cũng được nhân dân tôn làm Trạng Trạng Ăn Lê Như Hổ, Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan, Trạng Quỳnh... Má hồng Từ chữ hồng nhan cũng nói là hường nhan ở Nam Bộ, từ dùng trong văn thơ cổ chỉ người con gái đẹp. Phận hồng nhan có mong manh Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương Truyện Kiều Nguyễn Giản Thanh Trạng nguyên khoa thi Đoan Khánh năm thứ tư 1508, đời vua Lê Uy Mục. Ông người làng Ông Mặc, huyện Đông Ngàn nay là Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Làng Ông Mặc có tên Nôm là làng Me, nên nhân dân cũng gọi ông là trạng Me. Hứa Tam Tỉnh Người làng Như Nguyệt làng Ngọt, huyện Yên Phong nay thuộc xã Tam Giang huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh, đỗ Bảng nhãn khoa Mậu Thìn niên hiệu Đoan Khánh năm thứ 4 1508 đời vua Lê Uy Mục. Trạng Me đè trạng Ngọt Tương truyền trong khoa thi đình năm Mậu Thìn 1508, Nguyễn Giản Thanh người làng Me vốn đỗ bảng nhãn, còn Hứa Tam Tỉnh người làng Ngọt đỗ trạng nguyên. Khi hai ông vào yết kiến mẹ nuôi nhà vua, bà này lại muốn Nguyễn Giản Thanh đỗ trạng nguyên, vì trông ông khôi ngô tuấn tú hơn. Chiều lòng mẹ, vua cất nhắc ông lên làm trạng, hạ Hứa Tam Tỉnh xuống bậc bảng nhãn, vì thế mà thành câu nói này. Đời sau vì thế cũng gọi Nguyễn Giản Thanh là “mạo trạng nguyên,” tức trạng nguyên nhờ dung mạo. Lẫy Động tác lật người từ nằm ngửa sang nằm sấp của em bé. Cồng Nhạc cụ dân tộc thuộc bộ gõ, được làm bằng đồng thau, hình tròn như chiếc nón quai thao, đường kính khoảng từ 20 cm đến 60 cm, ở giữa có hoặc không có núm. Người ta dùng dùi gỗ có quấn vải mềm hoặc dùng tay để đánh cồng, chiêng. Cồng, chiêng càng to thì tiếng càng trầm, càng nhỏ thì tiếng càng cao. Nhân dân ta thường đánh cồng chiêng trong các dịp lễ hội, hoặc khi ra trận để cổ vũ tinh thần quân sĩ. Cồng chiêng Thục nữ Người con gái hiền dịu, nết na từ Hán Việt. Sầu riêng Loại cây ăn quả thường gặp ở Nam Bộ, vỏ dày, có nhiều gai, cơm quả màu vàng nhạt và có mùi rất đặc biệt. Nổi tiếng nhất có lẽ là sầu riêng Cái Mơn, thuộc tỉnh Bến Tre. Tên gọi sầu riêng bắt nguồn từ tiếng Thái-Khmer thurien. Quả sầu riêng Bòn bon Một loại cây cho trái ăn được, mọc nhiều ở các vùng rừng núi Quảng Nam nơi bòn bon còn được gọi là lòn bon. Trái bòn bon còn có hai tên quý phái hơn do vua nhà Nguyễn ban nam trân, tức "trái quý ở phương nam" và trung quân, tương truyền vì trong khi trốn tránh quân Tây Sơn, nhờ có trái bòn bon ăn cứu đói mà nhóm quân phò chúa mới cầm cự được. Ưu ái này còn được biểu hiện qua việc chạm hình bòn bon vào Nhân đỉnh, tức đỉnh thứ nhì trong Cửu Đỉnh ở sân Thế miếu trong Hoàng thành Huế. Trước năm 1854 triều đình có đặt quan trông coi việc thu hoạch bòn bon ở thượng nguồn sông Ô Gia, tỉnh Quảng Nam để tiến kinh. Ba huyện Đại Lộc, Quế Sơn và Tiên Phước nay vẫn nổi tiếng là xuất xứ bòn bon ngon và ngọt. Bòn bon Mít tố nữ Một giống mít cho quả có dạng hình trứng dài, nhỏ thường nặng dưới 2kg, vỏ xanh, nhìn hơi giống quả sầu riêng. Mít có múi lớn, màu đậm, ăn rất thơm và ngọt. Mít tố nữ Xâu Cũng gọi là sưu, món tiền mà người đàn ông từ mười tám tuổi trở lên phải nộp sưu thế, hoặc những công việc mà người dân phải làm cho nhà nước phong kiến hay thực dân đi xâu. Xôi vò Xôi nấu rồi trộn đều với đậu xanh chín giã nhỏ. Xôi vò
Là loài vật rất phổ biến, đông đảo, vừa tinh ranh, láu lỉnh, vui nhộn, vừa ngộ nghĩnh, độc đáo và giàu ý nghĩa biểu tượng, chuột được lấy làm hình ảnh ẩn dụ sinh động cho nhiều câu thành ngữ, tục ngữ rộng rãi mà thâm thúy của người Việt Nam… * Bày đường chuột chạy Chỉ cách cho kẻ xấu tránh bị trừng phạt. * Cháy nhà ra mặt chuột Cháy nhà mặt chuột mới trơ Do xảy ra biến cố mà mới phơi bày, lộ tẩy sự thật hoặc thấy rõ chân tướng của người liên quan. * Chuột bầy không nên đào lỗ Việc nhiều người cùng làm thì người này thường dựa dẫm, ỷ lại vào người khác, không ai chịu trách nhiệm nên dễ hỏng việc. * Chuột cắn dây buộc mèo 1. Làm ơn, cứu giúp cho kẻ thường săn đuổi, làm hại mình; 2. Làm việc ngu ngốc, mạo hiểm, gây nguy hại đối với chính bản thân. * Chuột chạy cùng sào Lâm vào tình thế đặc biệt khó khăn, đã đến bước đường cùng, khó lòng xoay xở, tìm ra lối thoát được. * Chuột chạy hở đuôi 1. Thuộc ruộng xấu, lúa không phát triển được, thân cây mọc thấp và xơ xác, ví như chuột mà lẩn nhanh trong ruộng đó vẫn bị hở lộ đuôi; 2. Không che giấu được toàn bộ hành vi, sự việc, bị lộ một phần bí mật. * Chuột chê xó bếp chẳng ăn/ Chó chê nhà dột ra nằm bụi tre Chế giễu kẻ làm bộ, đỏng đảnh, khó tính. * Chuột chù chê khỉ rằng hôi/ Khỉ lại trả lời cả họ mày thơm Câu nói dí dỏm chê cười những kẻ chẳng hay ho gì lại đi giễu cợt người khác. * Chuột chù đeo đạc Kẻ xấu xa lại tỏ ra là tốt, lên mặt dạy đời đạc loại chuông, mõ nhỏ đeo ở cổ các con vật. * Chuột chù lại có xạ hương 1. Giễu kẻ yếu kém, không có tài mà lại kiêu căng, làm bộ, khoe mẽ; 2. Chuyện trái khoáy, ngược đời. * Chuột chù nếm dấm Kẻ không biết gì lại tỏ ra mình thành thạo về vấn đề, lĩnh vực nào đó. * Chuột chù rúc - nhà phát tài, chuột cống rúc - nhà có việc Quan niệm dân gian về những điều may rủi sắp xảy đến với gia đình nếu bỗng thấy điềm báo hiệu là chuột rúc kêu từng hồi hoặc bất ngờ vào nhà. * Chuột đội vỏ trứng Che giấu bản chất xấu xa bằng cái mã tốt đẹp, hào nhoáng bên ngoài. Chuột sóc * Chuột gặm chân mèo 1. Liều lĩnh, dại dột làm việc nguy hiểm; 2. Lâm vào hoàn cảnh trớ trêu, phải thực hiện hành vi táo bạo, bất lợi. * Chuột khôn có mèo hay Dù giỏi giang, ghê gớm đến mấy cũng có đối phương cao thủ hơn khuất phục, khống chế được. * Chuột không hay, hay ỉa bếp 1. Chế giễu kẻ hư hỏng, đã không làm tròn bổn phận lại còn quấy rầy, phá bĩnh; 2. Điều cần làm không làm, lại đi làm việc bậy bạ, xấu xa. * Chuột sa chĩnh gạo Chuột sa lọ mỡ May mắn, gặp được nơi sung sướng, đầy đủ một cách tình cờ, ngẫu nhiên. * Chuột sa cũi mèo Rủi ro, rơi vào hoàn cảnh đặc biệt nguy hiểm, đe dọa trực tiếp tới tính mạng mình. * Đầu dơi tai mặt chuột 1. Có bề ngoài xấu xí, hình thù quái dị; 2. Chỉ kẻ lưu manh, bụi đời, đểu cáng, hung hãn. * Đầu voi đuôi chuột 1. Hình dáng, cấu trúc rất phi logic, không tương xứng; 2. Chủ trương, kế hoạch, việc làm lúc đầu có vẻ to tát, thuận lợi, nhưng cuối cùng bỏ dở hoặc không đạt được kết quả tương ứng. * Giết một con mèo, cứu vạn con chuột Tiêu trừ một kẻ thù nguy hiểm là cứu giúp được nhiều thành phần đối nghịch với nó. * Khói như hun chuột Khói đặc, nghi ngút, cay xè, lan rộng và nhanh. * Làm dơi làm chuột Làm việc mờ ám, không rõ ràng, không chính đáng. * Len lét như chuột ngày Nhút nhát, sợ sệt, đi nhẹ với vẻ dè chừng vì sợ người khác trông thấy. * Lù rù như chuột chù phải khói Kém tinh nhanh, rất chậm chạp và đờ đẫn. * Mắt dơi mày chuột Có tướng mạo thể hiện tâm địa gian giảo, xấu xa. * Mặt như mặt chuột Mặt như chuột kẹp Chễ giễu người có mặt choắt với mắt lồi, má hõm. * Mèo con bắt chuột cống 1. Người nhỏ, yếu kém mà lại làm được việc lớn, vượt quá khả năng của mình; 2. Làm việc vượt quá khả năng, sức lực của mình thì thường thất bại. * Mèo già lại thua gan chuột nhắt 1. Người có tuổi nhát gan hơn trẻ con; 2. Người có ưu thế lại bất lực, thất bại trước sự mạnh mẽ của kẻ bình thường. * Mèo hay khen mèo dài đuôi/ Chuột khen chuột nhỏ dễ chui dễ trèo Tự khen, tự khoe những ưu điểm của mình, không ai chịu thua, chịu nhường ai. * Mèo mẹ bắt chuột con Người có khả năng lớn mà lại chỉ làm những chuyện nhỏ hoặc chỉ thu được kết quả nhỏ nhoi. * Mèo nhỏ bắt chuột con Làm việc vừa phải, phù hợp, tương xứng với khả năng, sức lực của mình. * Ném chuột còn ghê cũi bát Muốn xóa bỏ một điều gì nguy hại cũng phải dè chừng để tránh làm tổn thương đến những đối tượng liên quan cũi bát đồ đựng bằng tre có bốn chân, dùng chứa bát đĩa. * Ném chuột vỡ chum Hành động không mang tới kết quả gì đáng kể, trong khi lại gây ra tổn thất lớn hơn nhiều. * Nhà ổ chuột Nhà chật hẹp, chui rúc, bẩn thỉu của dân nghèo. * Nhăn như chuột kẹp Mặt mũi nhăn nhó, dúm dó một cách khổ sở, đau đớn ví như cảnh chuột bị kẹp chặt trong bẫy. * Nói dơi nói chuột 1. Nói linh tinh, không có cơ sở, căn cứ gì hoặc không có nội dung cụ thể; 2. Nói dối hoặc nói ỡm ờ, nói nước đôi. * Nửa dơi nửa chuột Dở dơi dở chuột Lai căng hoặc mập mờ, không rõ ràng. * Sắc nanh chuột dễ cắn cổ mèo Dù kẻ thù nguy hiểm thế nào nhưng nếu mình có mưu mẹo, có phương tiện hỗ trợ thì mình cũng thắng được. * Rình như mèo rình chuột Rình rập một cách chăm chú và kiên nhẫn. * Thì thụt như chuột ngày Đi lại, ra vào lén lút, biểu hiện những việc ám muội, thiếu đứng đắn. * Trốn như chuột 1. Sợ hãi, hốt hoảng bỏ chạy; 2. Lẩn trốn vào những nơi ngóc ngách, khó tìm. * Ướt như chuột lột Ướt sũng, ướt hết từ đầu đến chân lột dạng biến âm của từ lụt. * Voi đú, chó đú, chuột chù cũng nhảy cẫng Đua đòi, bắt chước không phải lối, trở nên lố bịch, kệch cỡm. Hơn 20 năm trước, tôi chọn Sư phạm Ngoại ngữ khối D bởi tôi học không tốt khối A, cụ thể là toán. Nhưng tôi có ưu thế về văn và tiếng Nga. Thi đại học hai môn này tôi đều đạt điểm 9. Học sư phạm, chọn ngành đúng sở thích và sở trường, tôi chưa bao giờ tự ti mình là “chuột chạy cùng sào”. Bạn bè cùng khóa tôi dạo đó phần nhiều là dân trường chuyên, được tuyển thẳng do đoạt giải tại các kỳ thi học sinh giỏi quốc gia. Chúng tôi vẫn họp khóa hàng năm, nhìn thấy nhau thành đạt, và vẫn tự hào với xuất thân Sư phạm Ngoại ngữ, một trường đại học uy tín. Bằng năng lực và tình yêu nghề, tôi đã đứng trên bục giảng hơn 10 năm nay, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy tròng trành và mất phương hướng như lúc này. 29,15 điểm vẫn trượt ngành y, 30 điểm không đỗ Học viên Công an Nhân dân ngành ngôn ngữ Anh, 30,25 là điểm chuẩn của Đại học Phòng cháy chữa cháy dành cho thí sinh nữ, khu vực phía Bắc... Nghĩa là 10 điểm một môn vẫn trượt đại học. Nhưng trong lúc nhiều ngành học lấy điểm rất cao, thậm chí vượt cả mức tối đa, thì tôi chua xót nhận thấy ngành sư phạm tiếp tục "rớt giá" thê thảm. 9 điểm ba môn vẫn trúng tuyển để được học và trở thành một nhà giáo tương lai. Chúng ta liệu có thể lạc quan với một nền giáo dục mà đứng lớp là những giáo viên thi đại học chỉ đạt 3,6 điểm toán, 2,75 điểm ngữ văn cho chính môn chuyên ngành của mình? Tôi thì cho đó là thảm họa. Sự sàng lọc phân cấp chất lượng thí sinh đã quá rõ ràng qua bảng điểm chuẩn. Và sư phạm, ngành học lẽ ra cần chọn lọc được những cá nhân ưu tú nhất lại đang phải tuyển sinh theo kiểu “vơ bèo vạt tép”. Học sinh giỏi không muốn trở thành giáo viên, phụ huynh tránh chọn sư phạm. Vị trí người thầy, từ chỗ được coi là nghề cao quý trong xã hội, đã ngày càng bị hạ thấp. Nhiều người thậm chí còn ngây thơ tin rằng, Internet cũng có thể thay thế người thầy bằng xương bằng thịt trên bục giảng. Ngành giáo dục trong khi đó dường như không có một nỗ lực nào đáng kể để lôi kéo, thu hút nhân tài trong xã nghiệp của tôi ở vùng sâu vùng xa sống kham khổ, thiếu thốn; thầy cô ở nông thôn sống chật vật, bấp bênh; còn giáo viên thành thị, tôi tin, đến 80% sẽ không trụ lại được với nghề nếu chỉ sống bằng lương. Dạy thêm, chúng tôi có cơ hội cải thiện thu nhập nhưng sẽ đối diện với sự chỉ trích của xã hội, sự coi thường của phụ huynh, thậm chí của học sinh. Ai sẽ chọn một cái nghề như thế. Tôi hiểu vì sao, thế hệ trẻ bây giờ sẽ chỉ chọn trường sư phạm khi họ không còn lựa chọn nào khác. Bản thân tôi, kể từ ngày vào ngành, đã hy vọng và chờ đợi hơn 10 năm nay một chính sách, một đường lối thực sự hiệu quả để giải thoát giáo dục khỏi bế tắc. Mỗi đời bộ trưởng, lại là một lần hy vọng và chờ đợi. Hy vọng và chờ đợi cho chính những thế hệ học sinh của tôi, cho chính con cái tôi... Nhưng mỗi đời bộ trưởng dường như chỉ gây bàn tán bằng một phương thức tuyển sinh đại học mới, mà theo cảm nhận và đánh giá của tôi, mỗi lần thay đổi phương thức tuyển sinh lại là một lần gánh nặng học hành thêm trĩu đôi vai của cả cô, trò và cha mẹ. Trong khi cốt lõi của giáo dục là phải làm thế nào để không ngừng nâng cao chất lượng của những người thầy, thì chất lượng này lại đang được phản ánh một cách đầy bi quan qua chính kỳ thi tuyển sinh đại học những năm qua. Tôi, dù yêu nghề đến đau đớn, cũng đã từ lâu không định hướng cho con nối nghiệp mẹ. Bởi kể cả nếu con tôi có năng lực và đam mê, nhưng liệu có đủ sức để cống hiến và vực dậy một ngành nghề mà đồng nghiệp của mình phần nhiều là những người từng bị xã hội nhìn nhận là “chuột chạy cùng sào”? Chúng ta đang cố gắng chạy đua với các nước trong khu vực và trên thế giới. Trong cuộc đua đó, chúng ta không tiếc tiền đầu tư nhiều ngành, nhiều lĩnh vực. Nhưng nhân sự ngành giáo dục vẫn chưa được đầu tư đúng mức, đúng cách. Chúng ta sẽ sớm hụt hơi nếu tham gia vào cuộc đua là một thế hệ không được trang bị đầy đủ tri thức thông qua giáo dục. Những điểm 2, 3 của ngành giáo dục đã sớm đưa ra cảnh báo rằng "Một thế hệ thầy giáo tồi sẽ làm suy yếu cả một dân tộc". Đỗ Sông Hương
chuột chạy cùng sào