chưa từng yêu em như thế

Quên Như Chưa Từng Yêu Lyrics: Rồi em cũng buông tay, mỏi, mệt / Vì những nỗi muộn phiền ,trong em / Vì anh cứ mang, theo hững hờ / Dù em cố gắng luôn yêu anh Thiên đường từng đến hoàn mĩ đến mức không thể hình dung được, vì thế ở trong bụi trần mãi mãi canh cánh trong lòng, quá khứ sâu sắc như vậy chẳng những làm con người ta khó dứt bỏ, ngược lại còn khao khát tiếp tục kiếm tìm, nhưng mà thứ Chương 1: Chưa từng yêu em như thế. Cô tìm trên mạng thuê một anh để về quê ăn Tết, người đến ứng tuyển lại là cậu em khóa dưới của cô. Cô từ chối – em trai à, chị mà mang em về bố mẹ sẽ tưởng chị đầu độc mầm non của tổ quốc đó. Chưa Từng Yêu Lyrics: Còn bao nhiêu lời chưa nói / Còn nơi đây những chiếc hôn / Còn bao nhiêu là suy nghĩ / Vấn vương trí óc em / Thời gian trôi sao nhanh thế? Chưa Từng Yêu Em Như Thế - Hồng Cửu ~ Chương 65 Love is as much of an object as an obsession, everybody wants it, everybody seeks it, but few ever achieve it, those who do will cherish it, be lost in it, and among all, never… never forget it. Như thế, mọi thành phần Dân Chúa, từ giáo sĩ đến giáo dân phải kiểm điểm lại cách thức truyền giáo của mình. Phải chăng phương pháp truyền giáo của chúng ta không còn hợp thời, hoặc thiếu lửa truyền giáo nên không đem lại những kết quả như chúng ta mong muốn. Vay Tiền Cấp Tốc Online. [Verse 1]Còn bao nhiêu lời chưa nóiCòn nơi đây những chiếc hônCòn bao nhiêu là suy nghĩVấn vương trí óc emThời gian trôi sao nhanh thế?Chẳng thể nào quay bước điCũng chẳng thể tìm anh mãiBiết sao cho ngày hết mau[Pre-Chorus]Như là đã quên mất anh từ lâuUh oh uh oh, đã từ lâuNhư là trái tim em chưa từng quenUh oh uh oh, quen biết ai[Chorus]Hứa sẽ yêu thật nhiềuSẽ thương thật nhiềuNhưng anh đâu hay con tim anh mang tự doĐâu ràng buộc điều chiMưa rồi sẽ tanGiấc mơ vụt quaVà ta sẽ như chưa từng yêuChưa từng yêu[Verse 2]Đã cho anh biết bao nhiêuDù em không muốn nhắc lạiNhưng nỗi đau này trong em không thể dứt[Pre-Chorus]Em phải cố quên anh đi từ lâuUh oh uh oh, quên từ lâuNhư là trái tim em chưa từng quenUh oh uh oh, quen biết ai[Chorus]Hứa sẽ yêu thật nhiềuSẽ thương thật nhiềuNhưng anh đâu hay con tim anh mang tự doĐâu ràng buộc điều chiMưa rồi sẽ tanGiấc mơ vụt quaVà ta sẽ như chưa từng yêuChưa từng yêuSẽ như chưa từng yêuSẽ như chưa từng yêuChưa từng yêu[Chorus]Hứa sẽ yêu thật nhiềuSẽ thương thật nhiềuNhưng anh đâu hay con tim anh mang tự doĐâu ràng buộc điều chiMưa rồi sẽ tanGiấc mơ vụt quaVà ta sẽ như chưa từng yêuChưa từng yêuCòn gì nữa đâu anhChưa từng yêuHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Thái Hân không ngờ mình vẫn có thể bình tĩnh đón tiếp vị cố nhân đã chia tay này như thế. Nhạc Tư Tư không còn điên cuồng vừa nói vừa cười như trước nữa, vẻ mặt cô ấy có gì đó bi thương. Cô nói với Thái Hân “Qua nhiều năm như vậy, tôi vừa thương vừa hận cậu, đúng là lãng phí tình cảm quá. Thực ra người tôi nên hận chính là tôi!”Lời sám hối đó lại khiến Thái Hân mềm lòng.“Quên đi”.Nhạc Tư Tư cười cười “Thực ra cậu đúng là một người khiến người ta phải ghét, lúc nào cũng hiền lành rộng lượng, khiến cho tôi càng hẹp hòi đê tiện hơn!”Cô ấy không cười nữa, nói với Thái Hân “Ở cạnh bên cậu bao lâu, tôi chưa từng làm việc gì cho tốt, lần này tôi nghĩ, có lẽ mình nên làm gì đó. Nếu như cậu còn tin tôi thì tôi cho cậu biết, Trương Hách Nhiên vẫn luôn thầm yêu cậu. Đừng ngạc nhiên, cậu vào xem weibo của cậu ta đi, xem xong cậu sẽ hiểu hết thôi. Nhớ nhìn kĩ thời gian, xem từ lúc học đại học ấy”.Nhạc Tư Tư nói ID weibo của Trương Hách Nhiên cho Thái Hân – Chăm chỉ ăn rùa**Thái vừa có nghĩa là rùa, vừa nghĩa là họ Thái, họ của Thái Hân kìm nén nỗi khiếp sợ trong lòng, tìm weibo của Trương Hách Nhiên. Lúc cô vừa mở vào trang chủ, cả cơ thể như run rẩy hết lên. Tìm tới thời điểm khi còn học đại học, mở xem từng bài một.“Chán quá. Ngày nào cũng phải đi tự học, ngày ngày vẽ vẽ vời vời. Ít ra phong cảnh ở lầu hai cũng đẹp”.“Hôm nay dưới lầu có một cụ bà ăn xin, rất nhiều nữ sinh lớp trên đi ngang qua, tất cả mọi người đều cho bà ấy năm đồng, chỉ một người không đưa. Những người khác đều nói với cô gái ấy Thái Hân, cậu lạnh lùng quá đó. Tôi cũng cảm thấy so với các cô gái khác nữ sinh đó đúng là máu lạnh ghê”.“Đàn chị khóa trên tên là Thái Hân đó đúng là kì lạ. Sau đó cô ấy lại xuống lầu, gom một đống quần áo cũ và thức ăn. Cuối cùng cô ấy còn gửi bà thêm một trăm đồng nữa”.“Trời càng lúc càng lạnh, các đàn chị đứng dưới lầu tán gẫu. Ồn ào quá. Các cô đang thảo luận về một người lang thang đối diện, nói trời lạnh thế này, ông ấy thật đáng thương. Cô gái tên Thái Hân đó không phát biểu gì cả. Những nữ sinh kia lại nói cô càng ngày càng máu lạnh quá rồi. Cô ấy đúng là kì lạ”.“Đàn chị tên Thái Hân lại ôm chăn mền ra cho người lang thang nọ, nhân một lúc không người, rất biết điều mà”.“Xem ra bình thường cô ấy hay hờ hững, nhưng khi không có người lại yên lặng cố gắng làm việc thiện, không quan tâm phải trả giá bao nhiêu. Tại sao lại có một người ngốc thế chứ?”“Haha, tìm được weibo của cô ấy rồi. ID là chơi xong thì biế. Tôi cũng đổi tên đây, từ hôm nay trởi đi, là Chăm chỉ ăn “Thái”.Bắt đầu từ đây, Thái Hân nhận ra tên của mình xuất hiện trong các bài viết của Trương Hách Nhiên càng lúc càng nhiều. Dường như cô có thể tưởng tượng ra, một cậu em khóa dưới tuấn tú khôi ngô ngồi trước cửa sổ lầu hai, mỗi ngày đều nhìn ra phía dưới, tìm kiếm bóng dóng của đàn chị tên là Thái Hân giữa đám người đông Hân nước mắt vòng quanh. Cô có tài cán gì đâu, sao lại được người kia chú ý. Chẳng qua chỉ là vì phản ứng của cô chậm hơn người ta nửa blog của cô, từng bài ghi chép đều liên quan đến những lời vui buồn của Lưu Nhất Sảng. Còn trong blog của Trương Hách Nhiên, mỗi bài viết đều liên quan đến vui buồn của cô. Lần theo bút tích của anh, cô có thể cảm nhận được một chàng trai động lòng với cô đàn chị ngu ngốc như thế nào, quan tâm cô ra sao, cảm giác khi biết cô thầm yêu người đầu từ đó, giữa những câu từ có sầu não buồn thương. Thái Hân đọc bài viết của anh, đáy mắt lại cay cay xót xót. Đọc đến bài đăng mới gần đây nhất, không biết từ lúc nào cô đã khóc ngon lành.“Mỗi ngày nhìn thấy cô gái mình yêu like từng bài viết cho người con trai mà cô ấy thầm mến, nếu cô gái ấy là đồ ngốc, thì mình có lẽ là vừa ngốc vừa điên”.“Vì tiếp cận em, tôi định sang công ty thiết kế đối diện để làm việc”.“Giác quan thứ sáu của em mạnh thật, cách một lớp vải dày như thế mà cũng nhận ra tôi đang nhìn em. Nhưng mà em mặc đồ như thế thực sự gợi cảm lắm, tôi thích”.“Lại chê tôi mặt trắng không ra dáng người lớn để không thuê tôi hả?”“Đừng mong thuê được người khác, haha, tôi đã tung Mao chủ tịch ra để đuổi họ đi rồi”.“Cuối cùng em cũng đồng ý thuê tôi rồi hả? Sớm vậy có phải tốt rồi không, phải tiêu nhiều tiền em mới chịu mở lòng”.“Ba mẹ em rất thích tôi, em cũng nhanh theo tôi đi”.“Em lại định đòi lì xì nữa hả? Đó là bác em cho tôi để làm tiền cưới cho em mà, ngốc, cho em mới lạ đấy”.“Thích hắn đến vậy sa? Thích đến mức không cần tự tôn nữa luôn à?”“Tôi đồng ý với em, mai sẽ đến tham gia hôn lễ hắn. Cô có thể đồng ý với tôi không, nhanh quên hắn đi nhé? Quay đầu lại nhìn tôi nhé, được không?”Bắt đầu từ đó, Trương Hách Nhiên không đăng blog Hân nhìn trang chủ của anh, nước mắt nhạt nhòa. Xưa nay cô chưa từng nghĩ, lúc cô đang thầm mến một người, cũng có một người đứng sau lưng thầm thương nhớ lại cô, yên lặng, chân thành và nóng từng nói với anh “Tôi đúng là một người thất bại, thanh xuân của người ta là khắc cốt ghi tâm, còn thanh xuân của tôi lại không người hay biết. Như cậu chẳng hạn, lúc ở trường học cậu oanh oanh liệt liệt như thế đấy, còn tôi chắc chả ai biết đến đâu ấy nhỉ”.Khi đó anh trả lời cô thế nào nhỉ?Đúng rồi, anh nói “Không phải, không như cô nghĩ đâu. Có người nhớ đến cô, chắc chắn là có”.Thái Hân khóc không thành tiếng, cô nghĩ có lẽ kiếp trước mình đã cứu cả hệ ngân hà Hân quyết định đi tìm Trương Hách Nhiên, co vào blog bỏ quan tâm Lưu Nhất Sảng, còn bình luận dưới từng bài viết của Trương Hách Nhiên. Cô tìn là dù Trương Hách Nhiên không đăng gì cả, nhưng nhất định anh ấy sẽ xem, thấy cô nhắn lại, thấy được quyết tâm muốn theo đuổi một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới của cuộc đến cuối tuần tuần sau, Thái Hân cũng đợi được Trương Hách Nhiên đăng một bài viết mới! Thời gian đăng tải là “vừa xong”, Trương Hách Nhiên đăng một tấm hình, chụp cảnh trên ngọn núi. Thái Hân kích động nhìn qua, thấy Trương Hách Nhiên đang đứng bên cạnh một tảng đá dựng đứng viết ba chữ lớn “Ngũ đài sơn”.Thái Hân vội vàng nhắn lại ngay “Trước Hách Nhiên, anh đứng đợi em ở trên đỉnh Ngũ Đài Sơn nhé, em đến gặp anh! Cô vội vã ra ngoài, thuê xe chạy thẳng đến sân bay, trên đường đi còn tranh thủ gọi điện đặt vé máy bay đến Ngũ đài sân bay, cô tới bàn đăng kí, rồi vò đầu bứt tai chờ đến chỗ cần đến. Máy bay vừa hạ xuống, cô lại chạy thẳng đến Ngũ đài sơn. Hổn hà hổn hển bò lên bò lên, rốt cuộc cô cũng sống sót bò lên đến đỉnh núi, bò đến mỏm đá viết ba chữ lớn “Ngũ đài sơn”. Nhưng mà bốn bề trống trải, Trương Hách Nhiên đâu rồi?Thái Hân vội lấy điện thoại ra xem lại bức hình mà Trương Hách Nhiên đăng, sau đó cô mới phát hiện hóa ra từ khi xuống máy bay đến giờ quên không khởi động thoại vừa mở đã chuông đã vội vang lên, là Trương Hách Nhiên!Cuộc gọi kết nối, Thái Hân nói to “Trương Hách Nhiên à, anh đang ở đâu đấy? Anh đừng nấp nữa, mau ra đây! Em tới tìm anh mà!”Mãi một lúc mới vang lên giọng nói của Trương Hách Nhiên “Nếu em có thể chờ anh ba tiếng, anh sẽ ra gặp em!”Thái Hân trả lời vô cùng kiên đinh “Được! Em chờ anh!” Trương Hách Nhiên nhìn thấy tin nhắn Thái Hân gửi cho mình, lòng anh hoảng hốt, chấn động và rung cảm. Thiếu chút nữa anh đã bấm máy ngay, nhưng mà nghĩ lại thời gian mình từng bị cô giày vò như thế, anh lại cắn răng nhịn xuống. Anh quyết định anh phải nhịn Thái Hân, để cô kìm nén đếm thâm tình hơn nữa, khi ấy anh mới nhảy ra ăn hết trái tim cô*.*Từ nguyên gốc là Thái Tâm, nghĩa là rau cải, nhưng cũng có thể hiểu là trái tim của Thái Hân. Nhạc Tư Tư cũng hay gọi Thái Hân là Thái Tâm Nhi, rau cải ngày anh lại ngắm nghía những tin mà cô gửi, Trương Hách Nhiên sung sướng lạ kì. Tình yêu thầm kín bao lâu hình như bây giờ lại được người kia dần dần đáp có điều mấy ngày gần đây, anh cảm giác Thái Hân đã bị mình làm xao động bất an. Thế là anh quyết định ném cho cô một viên thuốc an thần, đăng bức hình lên blog, để cô chạy theo. Ai mà ngờ sau khi đăng hình xong điện thoại anh lại không có tín hiệu. Chờ xuống núi rồi, có tín hiệu lại, anh mới nhìn thấy tin nhắn Thái Hân gửi cho dung cô viết càng khiến anh kinh hồn biến sắc, cô nói cô muốn tới Ngũ đài sơn gặp hôi lạnh đổ xuống. Anh có ở Ngũ đài sơn gì đó đâu, rõ ràng anh đang ở địa điểm du lịch mới xây ở ngoại thành mà… Ngũ Nhất Sơn! Lúc anh lên núi chụp hình còn cảm thấy cách quảng bá này đúng là quá buồn cười, còn làm bia như ở Ngũ đài sơn nữa chứ, giờ anh mới thấy có gì hay mà cười đùa đâu chứ! Anh vẫn ôm hi vọng, bắt đầu gọi điện thoại cho Thái Hân, nhưng di động của cô lại tắt Hách Nhiên tuyệt vọng, xem ra cô bay tới Ngũ đài sơn thật rồi. Trương Hách Nhiên vội vàng thuê xe chạy thẳng đến sân bay, trên đường vẫn không ngừng gọi điện cho Thái Hân như thế. Tắt máy, tắt máy, vẫn tắt máy. Đến lúc đăng kí xong, ơn trời là cuối cùng cũng liên lạc nghe được chị cả ngốc đầu dây hét lên với mình là “Trương Hách Nhiên à, anh ở đâu đấy? Anh đừng nấp nữa, mau ra đây đi! Em tới tìm anh mà!”Tiếng của cô xen lẫn giữa gió núi, khiến anh vừa bực mình lại vừa cảm động. Sao lại có một cô gái qua loa ngốc nghếch thế này đây!Anh nghiến răng nghiến lợi đáp lại cô “Nếu em có thể chờ ba tiếng, anh sẽ ra gặp em”.Anh còn tưởng cô sẽ cứng đầu giãy giụa thêm một lúc, hỏi cho được tại sao, ai ngờ cô lại đồng ý quả quyết như thế “Được, em chờ anh”.Chỉ năm chữ đó, anh lại đánh mất trái tim tắt điện thoại, bước vội lên máy ba tiếng, rốt cuộc Thái Hân cũng đợi được Trương Hách Nhiên xuất hiện trên đỉnh núi. Cô phấn khích vô cùng, lao tới kéo lấy Trương Hách Nhiên rồi nói “Anh độc ác quá đi! Bắt em chờ ba tiếng anh mới chịu ra ngoài! Có ai thầm mến nhiều năm lại nhẫn tâm làm như thế được không?”Trương Hách Nhiên nhìn cô, lấy điện thoại ra đưa, vừa thở dốc vừa cắn răng nghiến lợi hỏi “Chị cả à, em nói xem con mắt nào của em nhìn ra hình này là ở Ngũ Đài Sơn thế hả?”Thái Hân cầm lấy ảnh nhìn nhìn, nhìn này nhìn, nhìn à nhìn, rốt cuộc cũng nhìn ra…. “Em thấy thế mà! Không lẽ đây là ngọn núi Ngũ Nhất Sơn ở ngoại thành đấy à? Em chưa đi bao giờ nhưng trên báo cũng từng thấy tin…”Thái Hân để điện thoại xuống, nhìn Trương Hách Nhiên chần chừ mới hỏi “Vậy anh… anh chạy từ Ngũ Nhất Sơn đến đây à?”Trương Hách Nhiên tức giận nhìn cô “Em đừng nói nhảm nữa! Trả tiền máy bay đây cho anh!”Thái Hân phì cười “Không có tiền!”Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt “Thế thì hết cách rồi, em chỉ có thể lấy thân báo đáp mà thôi”.Thái Hân tựa vào lòng anh mỉm cười, đưa hai tay lên ôm quanh hông người mắt lại đến Tết Hân hỏi Trương Hách Nhiên “Năm nay em thuê anh về nhà nhé, báo giá bao nhiêu tiền đây?”Trương Hách Nhiên cười khẽ đáp lại cô “Năm nay anh sẽ đưa lại tiền”.Anh lấy thẻ lương trong túi ra, đặt vào tay Thái Hân, giao nó lại cho cô. Cô tìm trên mạng thuê một anh chàng để về quê ăn Tết, người đến ứng tuyển lại là đàn em khóa dưới của cô. Cô từ chối – em trai à, chị mà mang em về, bố mẹ sẽ tưởng chị đầu độc mầm non của Tổ quốc đó. Cậu ta lại phủi ngay lời từ chối của cô Tôi hết tiền ăn cơm rồi, chị không đưa tôi về tôi sẽ chết luôn đấy. Cô đành phải dẫn cậu ta về nhà. Quả nhiên, bố mẹ phản đối Trẻ như thế, con lấy tiền ra lừa nó chứ gì? Cô đáp quanh co, không ngờ cậu ta lại đứng ra cản lại Là cháu lừa cô ấy, cháu không thiếu tiền, cháu chỉ thích cô ấy mà thôi!Sáng sớm, Thái Hân bị điện thoại của bố mẹ đánh call kiểu vô nhân đạo thế này đã oanh tạc liên tục suốt năm ngày nay, Thái Hân mệt mỏi lim dim mở mắt ra, qua khe hở nhỏ cô nhìn thấy đồng hồ trên bàn chỉ mới năm giờ tự tử luôn khổ sở mò tìm chiếc điện thoại đang gào thét không cách nào chịu nổi, mở máy, đặt ra ngoài, sang một bên rồi chụp gối lên đầu mình. Loa điện thoại vang lên âm thanh vang dội như chuông lớn của mẹ Thái Hân “Thái Tiểu Hân, nếu hôm nay con còn giả vờ ngớ ngẩn nữa thì mẹ và bố sẽ mua vé tàu qua chỗ con ngay đấy nhé! Nói ngay, bao giờ con mới tìm được bạn trai hả?”Mẹ Thái Hân vừa dứt lời, tiếng bố Thái Hân cũng vội vàng nối tiếp, âm lượng còn to hơn cả mẹ cô vừa nãy “Mẹ con nói đâu có sai, giờ cách Tết còn bốn tháng, khoảng thời gian này nhất định con phải tìm bạn trai, đến Tết thì mang về cho bố! Nếu không con cũng đừng về nhà nữa, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ cha con luôn đi! Bố không ngẩng đầu nổi trước mặt các chiến hữu cũ nữa rồi!”Thái Hân hất mạnh gối ra, bực bội phản đối “Ông Thái à, con đã nói rõ rồi mà, con không có bạn trai thì liên quan gì tới việc bố mất thể diện trước mặt chiến hữu chứ?”Bố Thái Hân rít gào “Sao mà không mất mặt được? Con gái nhà ông Vương xấu như thế còn gả đi rồi đó! Con vẫn độc thân, người ta sẽ nghĩ chắc có điểm nào đó con không được hoàn thiện! Nghi ngờ con không hoàn thiện, không phải là đang nghi ngờ bố với mẹ con có thiếu hụt gì à? Nói chung là bố nói cho con biết, Tết này nhất định con phải dẫn bạn trai về đây cho bố, nếu không bố với mẹ con sẽ đoạn tuyệt quan hệ với con!”Ông Thái bực bội cúp máy, Thái Hận lại sụp đổ nằm dài lên thứ sáu, năm giờ sáng, điện thoại vẫn đúng hẹn đổ thứ bảy, Thái Hân tắt luôn chuông báo. Sáng sớm năm giờ, cô vẫn bị hai vợ chồng ông Thái quấy rầy cho đến thứ tám, thứ chín…Rốt cuộc, sau một tháng morning call đoạt mạng liên tục ấy, Thái Hân ngoan cố đã bị biến thành một Thái Hân hai vành mắt đen thui, khóc lóc than thở với vợ chồng ông Thái “Hôm qua con tìm được bạn trai rồi, Tết sẽ mang về cho bố mẹ ngắm nhìn thỏa thích, thế nên sáng ngày mai đừng gọi cho con nữa.”Ngày hôm sau, rốt cuộc Thái Hân cũng được ngủ ngon lành. Đương nhiên, sau khi tỉnh giấc trong một buổi sáng không có morning call quấy rầy như trước nữa, cô cảm động đến lệ nóng tuôn trào, cảm giác trên thế gian này chuyện hạnh phúc nhất cũng chỉ có thế thôi. Mãi đến tận khi quản lí gọi điện tới hỏi cô vì sao vô duyên vô cớ lại bỏ bê công việc, lúc đó cô mới phát hiện ra, mình đã trễ gần đến một vàng rửa mặt, nhanh chóng đổi đồng phục rồi đi giày cao gót vội vã lao đến bến xe chúc trong buồng xe người đông như mắc cửi, Thái Hân đung đưa theo quán tính cùng đoàn người mỗi lúc phanh xe, vừa lo lắng không biết tiền thưởng tích được sẽ bị trừ bao nhiêu. Nhìn xuyên qua cửa sổ xe buýt, ven đường là tấm biển quảng cáo bằng một bức tranh sơn dầu lớn, tự dưng cô lại thấy hoảng đó, cô cũng có bốn năm cầm bút vẽ, mang một tấm lòng văn nghệ thanh xuân, một ước mơ tươi đẹp, cô nghĩ tương lai sau này rồi mình cũng sẽ có đất dụng võ trong làn thiết kế này thôi. Đáng tiếc cuộc sống hiện thực buộc cô phải nhận ra năng lực có hạn của bản thân, cho dù có yêu thích nhiệt huyết gì đi nữa nhưng nhiêu đó cũng không gánh nổi một phần việc nuôi sống gia đình. Vì sinh tồn, cô chỉ có thể chuyển nghề sang hành chính. Loáng một cái thời gian đã trôi nhanh như vậy, mỗi ngày vật lộn trong đống công việc vặt vãnh văn phòng, cô cũng sắp quên mất mình cũng từng là một thanh niên nghệ Hân cảm khái vô ngần bước vào công đi. Tới xin lỗi quản lí trước rồi lại xử lí một số công việc vụn vặt hằng ngày, đến trước khi tan tầm, chính Thái Hân cũng bị công việc mài mòn đến mức hoàn toàn không nhớ nổi những cảm khái sáng nay, bị công việc dồn nén suốt một ngày, cô chỉ muốn tìm người đi uống cùng một Hân gọi điện cho cô bạn từ bé đến lớn của mình Nhạc Tư Tư, rủ cô ấy cùng đi ăn tối. Lúc ăn cơm, Thái Hân kể lại chuyện bố mẹ bắt mình phải dẫn bạn trai về nhà ăn Tết, lại bùi ngùi không thôi “Cậu nói xem, bố mẹ mình muốn bức chết mình đấy hả? Mình biết đi đâu kiếm con rể mang về cho hai người họ bây giờ?”Nhạc Tư Tư xem thường “Có chút chuyện đó thôi mà cậu phải buồn thế hả? Cùng lắm thì lên mạng thuê một người về ăn Tết là được rồi mà!”Hai mắt Thái Hân sáng lên “Đúng nhỉ, có tiền thì có gì không được! Mình lo lắng làm gì không biết, về nhà rồi lên mạng là được rồi.” Rốt cuộc cô cũng được thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu ăn uống ngấu nghiến như hùm như Tư Tư nhìn cô, nụ cười ánh lên một vẻ đầy hứng thú “Thái Tâm Nhi, mình nói thật, cậu không hẹn hò là vì không có đối tượng, hay là vì còn nhung nhớ Lưu Nhất Sảng thế?”Thái Hân nghẹn một lúc, cô cầm ly nước lên uống ực một cái “Không có mà.”Nhạc Tư Tư cười duyên “Không có mới lạ đấy! Cậu giấu giếm làm gì, chuyện của mình và anh ta đã qua từ tám trăm năm trước rồi, lúc đầu mình không biết cậu thích anh ta thật, nếu không mình cũng không đồng ý. Quan hệ giữa bọn mình là gì chứ? Bạn thân như tay chân, đàn ông như quần áo! Cậu xem, năm đó chỉ vì muốn tung bay ra nước ngoài, không phải bộ áo quần đó đã ném mình ở chỗ này rồi sao?”Thái Hân đặt ly nước xuống rồi lại bưng lên bên miệng “Không phải năm ấy cậu chủ động muốn cởi bộ quần áo này à?” Cô nói xong lại ừng ực uống thêm mấy ngụm nước lớn.“Thái Tâm Nhi, mình biết, cậu cứ căng thẳng là sẽ uống nước…” Nhạc Tư Tư thăm dò hỏi tiếp “Chẳng lẽ cậu vẫn canh cánh chuyện này trong lòng hả?”Thái Hân uống cạn rồi đặt ly nước xuống, lau miệng bật cười “Có gì hay mà canh cánh trong lòng! Mặc dù mình thích anh ta trước nhưng anh ta có quyền lựa chọn thích cậu. Hơn nữa chuyện đã xảy ra lâu thế rồi, còn lôi nó ra làm gì?”Nhạc Tư Tư cũng cười “Đúng thế! Lôi nó ra làm gì? Nào, mình gửi địa chỉ website cho cậu, cậu lên đó tìm xem có tên nào vừa mắt thì thuê về nhà là được”.Thái Hân cũng cười theo “Được”. tối về đến nhà, sau khi đánh răng rửa mặt xong, Thái Hân tắt đèn nằm lên giường, lấy iPad đặt bên gối lên hình thông báo, là trang chủ weibo của một ID tên là Lưu Nhất Sảng. Weibo đầu tiên vừa mới đăng không lâu, kèm theo một bức hình. Thái Hân mở bức ảnh kia ra, chỉ trong nháy mắt, khuôn mặt người đàn ông trong hình được phóng lên cực lớn, anh ấy đang nhìn về phía trước cười sáng Hân nhìn màn ảnh, nhìn khuôn mặt Lưu Nhất Sảng cười tươi với hàm răng trắng sáng chỉnh tề, lòng lại thấy cay cay, đôi mắt anh nhìn ống kính như thể xuyên qua lớp thủy tinh rồi đang nhìn cô vậy. Nhưng mà có lẽ anh vẫn không hề biết, dưới ID ngày ngày like bài viết của anh rốt cuộc là ai. Nghĩ tới câu hỏi mà Nhạc Tư Tư hỏi cô vào buổi tối, Thái Hân thở dài một hơn, tắt màn hình đi, sau đó đặt lại ipad về bên gối, định ngủ luôn. Nhưng lăn qua lăn lại mãi cũng không sao ngủ lại thở dài, có cảm giác gì đó như cam chịu, rồi lại lấy iPad lên, mở weibo Lưu Nhất Sảng ra lần nữa. Xem lướt hết các bài đăng của anh ngày hôm nay, nhìn các bình luận hết một lần, vào xem thử weibo các cô gái để lại bình luận trong blog của anh, mãi đến khi đoán chắc cô gái này không có quan hệ gì đặc biệt với Lưu Nhất Sảng, cô mới chịu thoát ra. Cuối cùng Thái Hân mới like từng bài viết trong weibo của Lưu Nhất hết mấy thứ này xong, rốt cuộc cô mới có cảm giác viên mãn. Đặt ipad xuống mà vẫn không ngủ được, đầu óc lại lãng đãng không biết nghĩ cái gì, không biết từ lúc nào, cô lại bắt đầu hồi tưởng về những năm tháng thanh xuân ngày Nhất Sảng là bạn cùng lớp cấp hai của cô, vừa học giỏi, tốt bụng lại còn đẹp trai, cho nên có rất nhiều bạn học nữ thầm mến nam thần đó, trong đấy có cô. Vì Lưu Nhất Sảng, cô thi đại học cũng muốn điền nguyện vòng vào khoa nghệ thuật thiết kế giống như anh, tiêu hao vô số tế nào não, liều lĩnh suýt chút nữa đã nguy hiểm hi sinh, cô mới thi vào được đại học. Tuổi tác lớn dần lên, tình cảm cô dành cho Lưu Nhất Sảng cũng ngày càng sâu đậm, sâu đậm đến mức không thể nào giấu giếm hơn được nữa phải tỏ tình ngay thôi, khi ấy cô lại bất ngờ phát hiện ra, Lưu Nhất Sảng đã có bạn gái mà người đó lại không phải ai khác, chính là cô bạn đã lớn lên với cô từ nhỏ, cùng cô thi vào một trường đại học – Nhạc Tư cô biết hai người họ đang hẹn hò với nhau, Thái Hân không biết cảm giác của mình khi ấy là thế nào đây nữa. Muốn khóc, nhưng lại không khóc nổi. Sau lần đó, mỗi lần nhìn thấy Lưu Nhất Sảng, cô đều có cảm giác kiểu đó Lưu Nhất Sảng quyết định xuất ngoại, Nhạc Tư Tư muốn ở lại trong nước để chăm sóc cho mẹ, thế là hai người chia tay. Nhạc Tư Tư nhanh chóng có một bạn trai mới, Lưu Nhất Sảng buồn bực rồi tìm Thái Hân đi uống rượu chuyện ta nói với Thái Hân “Không phải anh không muốn ở lại trong nước vì Nhạc Tư Tư, nhưng mà lòng cô ấy quá thoáng. Em xem đi, chẳng bao giờ cô ấy thiếu bạn trai đâu nhỉ!” Anh còn nói với Thái Hân “Nhạc Tư Tư, vì sao cô ấy không thể học tập em một chút, chỉ đối xử tốt với một người mà thôi”.Đêm đó, cuối cùng anh còn nói “Lúc trước, nếu anh quen em thay vì quen cô ấy thì đã tốt hơn rồi”.Bởi vì câu nói đó của anh, không biết đêm đó Thái Hân uống hết bao nhiêu ly nước đó anh cũng ra nước ngoài, thái độ vẫn như gần như xa, thỉnh thoảng gọi vài cuộc điện thoại vượt biển về đây, mối quan hệ đó vừa mờ ám lại vừa không, làm Thái Hân không cách nào dứt tình với người kia mắt cô nhìn chằm chằm nóc nhà đen thui, không hề buồn ngủ. Cô lại cầm iPad lên, mở weibo của Lưu Nhất Sảng, nhìn lại bức ảnh vừa rồi. Chuyển ngữ Tử NhiHọ quen nhau trong một bữa tiệc, vẻ nho nhã của anh hấp dẫn cô. Người khác đến chúc rượu anh liên tiếp, cô sợ anh không đỡ nổi nên chắn rượu thay anh. Sau đó cứ có tiệc rượu anh lại nói người khác gọi cô, cô nghĩ có lẽ là vì mình chắn rượu cho anh. Có một ngày anh lại uống say, cô không kìm được nhân lúc anh mơ màng mà thổ lộ. Anh chuếnh choáng cười Được, anh nhận em. Lần tiếp nữa cô lại định thay anh chắn rượu, có một người bên cạnh nhìn anh đập bàn Đã thành công rồi mà. Cái đồ ngàn chén không say như cậu muốn giả bộ tới khi nào?————————— một nữ sinh chuyên ngành máy tính, sau khi tốt nghiệp, Tiêu Doanh có thể vào làm việc trong công ty khoa học kỹ thuật phần mềm Hồng Thông rất có tiếng trong giới một cách đầy suôn sẻ, theo như lời của cô thì chuyện đó đích thực là chó ngáp phải đốc Cảnh Cường lớn hơn cô khoảng bảy tám tuổi, đã kết hôn, thường tự xưng là một tổng giám đốc đang đi trên con đường điên cuồng tàn khốc bá chủ và khoe khoang. Chỉ có điều các đồng nghiệp đều nói, cùng lắm Cảnh Cường chỉ là một con ngựa làm nông bao thầu thêm cả làm quản đốc, chẳng có tí uy hiếp nào, và sự thật là vị Giám đốc điên cuồng tàn khốc bá chủ khoe khoang này lại là đàn anh học cùng trường đại học với đồng nghiệp phấn khích nói với Tiêu Doanh, người cùng trường với giám đốc có tên là Bạch Triển, tự mình mở công ty rất lớn, một người xuất chúng ngoài tiền ra thì chỉ có tiền thôi, mà có tiền cũng không phải là điểm sáng giá nhất trong cuộc đời của anh, mà quần chúng lại bị mê hoặc là bởi khuôn mặt nằm phía trên cổ đó – đường nét và làn da người nọ quả thật anh tuấn đến mê Doanh tìm hiểm trên baidu dựa trên các tin tức mà đồng nghiệp đưa cho, quả nhiên trên mạng cũng có tin tức và ảnh chụp của Bạch Triển. Cô mở web xem hình, khoảng khắc trang web ấy hiện ra, đôi đồng tử của Tiêu Doanh co lại thiếu chút nữa là liếm màn hình mất – đây không phải là Ngô Ngạn Tổ giữa đời thực đó sao? Trò hề của cô lại tình cờ rơi vào đôi mắt xuất quỷ nhập thần của Cảnh Cường. Cảnh Cường cảnh cáo cô “Trong thời gian làm việc không được mơ mộng.”Tiêu Doanh vội vàng nghiêm túc lại, cô hỏi, giám đốc đại nhân không ngại vất vả dời bước từ văn phòng riêng đến đây có gì muốn chỉ bảo cô sao, Cảnh Cường gật đầu nói lại “Em đi chạy việc cho anh nhé, tới bảo trì mạng internet cho một công ty lớn.”Tiêu Doanh ngẩn người. Gần đây không phải cô vẫn dựa vào mặt mũi kiếm miếng cơm đó à, sao tự nhiên lại kêu cô cống hiến cho kỹ thuật thế này? Huống hồ cô còn là thực tập sinh chưa chính thức được tuyển dụng, bảo trì internet cho một công ty lớn cái gì kia chứ, cô làm được sao?“Sếp à, anh không thấy một tay mơ về kĩ thuật như em sao mà sửa chữa cho công ty lớn’ được chứ?” Cô nhấn mạnh chữ quan trọng Cường vỗ vai cô an ủi “Người trẻ tuổi thì không nên sợ hãi, cho em đến công ty Đức Thăng, người đứng đầu là bạn thời đại học của anh, em cứ việc dũng cảm mà làm!”Hai mắt Tiêu Doanh trợn to, cẩn thận hỏi lại ” Sếp, nếu em làm không tốt anh sẽ giải quyết hậu quả giúp em được chứ?”Cảnh Cường không chút do dự đáp lời “Không đâu! Em đừng tìm anh! Đức Thăng ở phía nam thành phố, chúng ta ở phía bắc, xa như vậy em còn nỡ giày vò sếp của mình thế à? Nếu có vấn đề gì thật em cứ tìm giám đốc Đức Thăng tới chùi đít cho em là được, mặc dù bây giờ cậu ấy biết kiếm tiền thật đấy nhưng thời đi học cậu ấy lại học cùng trường với giám đốc Cường anh đây, cũng là một tay chuyên nghiệp đó.”Đôi mắt Tiêu Doanh co rút lại, cô hít sâu một hơi “Sếp à, tốt xấu gì em cũng là một cô gái băng thanh ngọc khiết* đầy tri thức, chùi đít gì gì đó… anh làm ơn chú ý chọn lọc từ ngữ chút được không?*thuần khiết như ngọcCảnh Cường lắc đầu, tỏ vẻ ta đây cứ nói chuyện thế thôi, ông chủ có tiền mà, thích làm gì có ai quản được sao Tiêu Doanh đành phải bỏ qua đề tài này, cô hỏi tiếp “Bạn đại học của sếp tên là gì ạ?”Vẻ mặt Cảnh Cường khinh thường nhìn Tiêu Doanh như đồ ngốc “Tên vừa rồi cô hoa mắt mê mẩn là ai đấy?”Tiêu Doanh giật mình, cúi đầu xuống nhìn baidu Bách Khoa, dòng giới thiệu phía sau hai chữ Bạch Triển là Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc công ty cổ phần Đức Doanh ngây ngẩn cả người. Cô cảm thấy ông chủ của mình quả đúng là người tốt, anh ấy còn cho cô một cơ hội để được chiêm ngưỡng dung nhan Ngô Ngạn Tổ ngoài đời thực nữa sảnh trước công ty, Cảnh Cường đưa cho Tiêu Doanh một chiếc đĩa mềm máy tính rồi nói với cô “Đến lúc đó nhớ xài cái này để bảo trì mạng internet là được.”Tiêu Doanh cất đĩa lên Đức Thăng, vì là chuyện liên quan đến công việc, cho nên tinh thần Tiêu Doanh cũng sốt sắng cực kì, suốt dọc đường đi cô cũng quên luôn chuyện phấn khích vì sắp được gặp gương mặt của Ngô Ngạn Tổ ngoài đời thực. Cô xắn tay áo lên, thận trọng dè dặt bảo trì internet, bảo trì rồi bảo trì, cuối cùng cũng bảo trì đến được văn phòng của phó tổng giám đốc thì thất bại – cuối cùng cô vẫn không thể giữ được thiết bị khi vận xui công kích, làm tê liệt luôn máy tính của phó tổng giám tổng giám đốc sốt ruột đến giậm chận. Đầu óc trống rỗng của Tiêu Doanh bỗng vang lên lời nói của Cảnh Cường nếu có vấn đề gì thật thì cứ tìm giám đốc của Đức Thăng tới chùi đít cho Doanh chạy ra khỏi văn phòng của phó tổng giám đốc, hỏi lễ tân vị trí của Tổng giám đốc ở đâu rồi lảo đảo chạy vội qua đó. Lúc gõ cửa, sau khi nghe được hai chữ “Mời vào” trầm thấp đầy cuốn hút, Tiêu Doanh run rẩy bước vào văn phòng Tổng giám đốc. Cô chăm chú nhìn bên trong, thấy gương mặt còn đẹp trai hơn cả hình ảnh đăng trên mạng ba phần, Ngô Ngạn Tổ đời thực nọ đang ngồi ở chỗ kia lặng thinh, híp mắt nhìn về ra cửa, vừa đẹp lại ngon miệng làm sao.“Đến sửa máy tính à? Nói đi, cô có chuyên gì thế?” Tổng giám đốc lên Doanh bình tĩnh lại “Tổng giám đốc Cường của chúng tôi nói là, gặp vấn đề thì đi tìm Bạch Triển!” Cô liếm liếm môi, nhắm mắt tiếp tục nói, “Tôi… làm tê liệt máy tính của phó tổng giám đốc rồi…”Đầu ngón tay Bạch Triển gõ gõ trên mặt bàn, tạch tạch tạch. Tiêu Doanh nhìn đầu ngón tay trắng dài thon gọn, đây chính xác là vũ khí giết sạch nhóm em gái yêu bỗng thu tay rồi chuyển xuống dưới bàn, Tiêu Doanh nghe tiếng mở ngăn kéo. Hai giây sau, bàn tay nọ đưa cho cô một cái USB “Trong đây có phần mềm chương trình khôi phục hệ thống, cô dùng cái này khôi phục lại hệ thống của phó tổng giám đốc là được.” Sau đó anh tóm tắt đơn giản các cách thức thao tác, chủ nhân của đôi tay kia còn nghiêm túc dặn dò, “Sau khi sửa xong máy tính của phó tổng giám đốc thì nhanh chóng mang trả USB cho tôi, nhớ đừng nói USB này là của tôi, tôi chỉ muốn làm một giám đốc lẳng lặng kiếm tiền, không muốn cấp dưới biết mình còn có thể sửa máy tính.”Tiêu Doanh không hiểu logic giữa hai câu nói của vị Tổng giám đốc này lắm, nhưng dù gì nó cũng không quan trọng, cô không nên làm lỡ thời giờ của anh chàng anh đẹp trai, vội gật đầu một cái rồi đi. “Được! Nếu Phó tổng giám đốc hỏi USB này ở đâu ra, tôi sẽ nói là ra ngoài gọi cho đồng nghiệp chuyên môn mang tới.”Tổng giám đốc mỉm cười khen ngợi. Chân Tiêu Doanh nhũn ra dưới nụ cười rạng rỡ đó, lảo đảo chạy ra khỏi văn phòng Tổng giám có USB của Bạch Triển, Tiêu Doanh nhanh chóng sửa xong máy tính của phó tổng giám đốc. Phó tổng giám đốc nhẹ nhàng thở hắt ra, trở mặt nói với Tiêu Doanh “May mà cô sửa được đó, nếu không tôi mà đi kiện thì cô thảm luôn rồi, tôi sẽ báo lên tòa án bắt cô bồi thường hết những tổn thất của tôi!” Tiêu Doanh hít ngược một hơi, cô thấy cho dù tình hình phức tạp phải thay mới hết thì cùng lắm cũng chỉ hơn một vạn một vạn đồng cũng muốn báo lên tòa án sao?Cô trả USB lại cho Bạch Triển, cả đường về công ty kìm chế dòng nước miếng của mình, sau đó đi báo cáo nhiệm Cường khen cô “Làm tốt lắm!”Tiêu Doanh hổ thẹn tự trách “Không có không có! Em đã làm đóng băng máy tính của Phó tổng giám đốc!”Hừ hừ hai tiếng “Ừ, việc này cũng làm tốt lắm!”Tiêu Doanh càng hổ thẹn. Cô cảm thấy mặc dù bình thường ông chủ mình có hơi “điên” một chút, nhưng lúc quan trọng giám đốc lại là một giám đốc thương cảm khoan dung lại đòi hỏi rất lần Tiêu Doanh nhớ lại dáng vẻ đẹp trai của Ngô Ngạn Tổ đời thực trong trí nhớ, cô càng không ngờ rằng một tháng sau mình lại có cơ hội gặp mặt anh lần giờ tan tầm, Cảnh Cường nói mình và bạn học chí cốt Bạch Triển phải đi mời cơm mấy người bạn học cũ, hỏi mọi người ai có thể uống được thì đi cùng để cản rượu giúp anh. Mọi người đồng loạt chỉ hướng Tiêu Doanh mà không hề do dự cô ấy!Đối mặt với kết quả này, Tiêu Doanh không biết nên vui hay nên ra chuyện này là như vậy, có một hôm trời trở lạnh, cô mặc ít quần áo mà nhà thì cách xa công ty, tiền lương thực tập lại ít, một là cô hơi tiếc tiền đi xe trở về, hai là tiếc tiền đến cửa hàng gần đây mua thêm quần áo, thế là nhân lúc ăn cơm trưa cô mua một bình Tiểu Nhị rồi uống hết, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô mặt không đỏ, hơi không gấp. Từ đó về sau, mọi người đều ghi nhớ “Tiêu Doanh là một người có thể uống rượu.”Cảnh Cường dẫn Tiêu Doanh đi dự tiệc cùng, trên đường anh hỏi cô “Sao em không phản đối, nói mình không uống được ấy?”Tiêu Doanh che giấu tâm tư về gương mặt đẹp trai kia, tùy hứng trả lời anh “Thèm rượu.”Đến bữa tiệc, Tiêu Doanh nhìn thấy Bạch Triển ở vị trí chủ tiệc, anh vẫn giống Ngô Ngạn Tổ như thế. Sau khi chào hỏi cô và Cảnh Cường xong anh lại dẫn đến cạnh chỗ của người khác đều đùa Cảnh Cường không dẫn vợ mình theo mà lại đưa một cô gái trẻ đến đây để dự tiệc. Cảnh Cường xấu hổ đập bàn đứng lên, chỉ vào Bạch Triển gào to “Là cậu ta bảo tôi dẫn cô gái này đến đấy!”Tiêu Doanh cảm thấy giám đốc của mình như chó cùng rứt giậu, không ngờ Bạch Triển ngồi bên còn tủm tỉm gật đầu đáp lại cực kì phối hợp “Đúng thế, là tôi gọi đó!” Mọi người không ngừng “À à à” mấy tiếng, âm thanh vang lên càng lúc càng mãnh khi khai tiệc, tất cả mọi người đều nâng ly chúc mừng Bạch Triển cuối cùng cũng trừ khử được cái u ác tính nội gián trong công ty. Tiêu Doanh ngồi bên cẩn thận nghe mọi người nói, rốt cục cũng nghe được đôi ra bọn họ nói cái u ác tính nội gián kia chính là phó tổng giám đốc mà lần trước suýt chút nữa cô đã làm hỏng luôn máy tính – cuối cùng họ cũng tìm ra chứng cứ bán đứng công ty của ông ta, bán thông tin cơ mật cho công ty cạnh tranh, mấy hôm trước đã bị cảnh sát mời tới uống trà nhiên có người nói với Bạch Triển “Tiểu Bạch, sao cậu không mời cô gái nhỏ người ta một ly hả?”Bỗng nhiên bị gọi tên, Tiêu Doanh lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Triển. Có lẽ bởi vì vừa uống mấy ly rượu nên trên làn da trắng ngần của anh hơi ửng đỏ nhẹ nửa cười nửa không nhìn cô, mí mắt nhíu lại gật gật đầu “Đúng là tôi nên mời một ly!”Tiêu Doanh có phần mờ mịt, ngơ ngác kéo Cảnh Cường hỏi nhỏ “Sếp, vì sao anh ấy phải kính rượu em?”Cảnh Cường bĩu môi với cô cười gian xảo “Vừa ý em đó!”Tiêu Doanh không nói hai lời cầm ly rượu đứng Triển ngước mắt nhìn cô, ý cười mở rộng bên khóe miệng “Cô đứng lên chờ tôi mời rượu thật à? Vậy đi, tôi cũng đứng lên!” Bạch Triển cũng cầm ly rượu đứng dậy, kết quả không biết dưới chân vướng cái gì, anh thoáng lảo đảo, cơ thể cũng lảo đảo theoChỉ một nhoáng đó thôi cũng khiến Tiêu Doanh hoảng hồn hoa mắt. Tiêu Doanh cảm thấy lúc này Bạch Triển còn đẹp trai hơn cả Ngô Ngạn Tổ nữa kìa, vẻ mặt ửng đỏ vì uống rượu của anh đẹp đến mức choáng váng cả người, nhìn anh có vẻ như không thể chịu thêm rượu được nữa, ngà ngà say khiến người ta bất giác lại sinh lòng thương cảm. Tiêu Doanh cảm thấy cổ họng mình có gì đó khô khô. Cô vừa nghe Bạch Triển nói xong ba chữ “Tôi mời cô”, cô đã ngửa cổ uống một ngụm hết ly rượu trắng của mình. Bỏ ly rượu xuống, cô nhìn Bạch Triển nói “Anh cũng choáng rồi mà, đừng nên uống nữa, ly này để em!” Nói xong cô đoạt ly rượu trong tay Bạch Triển uống một hơi hết lập tức trong phòng vang lên tiếng ồn ào nhốn Doanh ngồi xuống trước, cô ngước mắt nhìn Bạch Triển. Anh đang híp mắt nhìn cô, khóe miệng nửa cười nửa không, nhìn đến mức khiến lòng cô khẽ run mới ngồi xuống, cô đã nghe Cảnh Cường bất mãn kêu to “Tiêu Doanh à em làm phản phải không? Ai là cơm cha áo mẹ của em hả? Rốt cục em tới đây cản rượu cho ai hả?”Tiêu Doanh rụt vai nhìn Cảnh Cường cầm ly nước lọc uống “Tổng giám đốc Bạch không uống nổi nữa mà!”Cảnh Cường phì một ngụm “Mẹ nó, cậu ta không uống nổi hả? Anh ói hết rồi này, em nói xem ai không uống nổi?” Cô nói, đến sinh nhật mình cô sẽ mời “bạn tốt” ăn kẹo. Anh lại thấy có chút gì đó khá hài lòng, bởi vì anh cảm giác mình cũng được cô xếp vào ô “bạn tốt”.Nhờ sự chăm chỉ nỗ lực lại có thêm thiên phú, Mộc Tiểu Niên nhanh chóng thăng cấp từ thợ làm tóc cấp ba lên thợ chính cấp Chỉ Phỉ vẫn thường đến tìm anh làm đầu, bây giờ anh đã có thể nghiễm nhiên trở thành thợ làm tóc chuyên dụng cho cô. Thợ chính trong cửa hàng trước kia vẫn làm cho Hứa Chỉ Phỉ thỉnh thoảng lại buột miệng trêu anh “Aiz, xem ra tôi già mất rồi, cả tay nghề lẫn khuôn mặt này luôn, không thắng nổi miếng thịt tươi trắng trẻo tươi ngon này rồi”.Nghe thầy nói vậy, bỗng dưng Mộc Tiểu Niên lại thấy hốt hoảng, nếu tay nghề của anh không khá hơn, sau này có lẽ Hứa Chỉ Phỉ cũng không dùng anh nữa? Nhỡ một ngày nào đó có một miếng thịt tươi trẻ trung trắng trẻo hơn hơi anh đến cửa hàng, lúc sấy tóc cho cô cũng bất cẩn làm cuốn tóc vào trong thì sẽ thế nào đây?Mộc Tiểu Niên quyết định phải học tập nâng cao tay nghề hơn nữa. Nhưng mà muốn đi học cần một số tiền học phí rất lớn, lúc anh hỏi ông chủ có thể vay tiền của cửa tiệm để đi học được không, sau khi học về anh sẽ từ từ trả lại. Ông chủ từ chối một cách cực kì uyển Tiểu Niên ủ rũ, lúc Hứa Chỉ Phỉ tìm anh để làm tóc anh mới cố miễn cưỡng vực dậy tinh thần trò chuyện lại với khi chuẩn bị làm tóc xong, đột nhiên Hứa Chỉ Phỉ đưa cho anh một tấm thẻ ngân hàng “Khi tôi tới vừa lúc nghe được ông bà chủ đang nói chuyện với nhau, anh muốn đi học thêm nhưng không có tiền nên định mượn của tiệm. Ngốc thật, tôi có tiền mà, sao anh không mượn thẳng tôi này?”Khuôn mặt Mộc Tiểu Niên đỏ lên “Sao mà tôi mượn cô được chứ!”Hứa Chỉ Phỉ trừng mắt “Sao lại không thể lấy tiền của tôi? Không phải chúng ta là bạn tốt à? Quan hệ giữa anh và ông chủ tốt hơn với tôi nữa hả? Cầm đi cầm đi, đâu phải cho anh không đâu, cho mượn mà, sau này phải trả lãi nữa đấy”.Mộc Tiểu Niên do dự, không nhấc nổi tay Chỉ Phỉ nhét thẳng thẻ vào tay anh “Anh xem nhà tôi nhiều tiền lắm mà, mau mau cầm đi, đừng đắn đắn đo đo thế nữa”.Mộc Tiểu Niên siết chặt tấm thẻ, lòng xúc động “Cô không sợ tôi không trả nổi à?”Hứa Chỉ Phỉ bật cười “Thế thì tốt quá rồi, anh lấy thân báo đáp gán nợ là được thôi”.Mộc Tiểu Niên đỏ mặt “Tiểu Phỉ, cảm ơn cô!” Anh nuốt nước miếng một cái, gắng nhẫn nhịn, nhưng lại không sao kìm nén được nghi vấn anh vẫn giấu trong lòng “Tiểu Phỉ, cô có thể nói cho tôi biết… tại sao cô lại tốt với tôi như thế?”Hứa Chỉ Phỉ cười ha hả “Bởi vì anh đẹp trai”.Mặt Mộc Tiểu Niên lại đỏ bừng rối rắm. Cô vẫn luôn đùa giỡn anh như thế, trêu chọc khiến trái tim anh không cách nào kiên định, như dòng nước đang sôi, sùng sục nóng bỏng không ngừng, muốn kháng cự cả sự thật cô đã có người yêu và sự chênh lệch vô cùng lớn giữa hai người họ, cực kì đến khi làn sóng trong lòng anh tĩnh lại, chờ đến khi anh ý thức lại được những vấn đề này, một bầu trời ủ rũ và bất lực lại bao trùm toàn bộ. Anh nhắc nhở mình rằng, không được có những ý nghĩ không an phận. Nhưng mà ngay lần Hứa Chỉ Phỉ vừa xuất hiện tiếp theo, bầu trời ủ rũ trong lòng anh lại bị thủy triều đánh bật, thay vào đó là những rung động ngập tràn phi thực tế mà cô đã mang đến cho anh. Anh cứ quay mòng mòng bơi lặn trong một chu kì tuần hoàn như thế, như thể đã đi vào ngõ cụt không cách nào thoát ra, để mặc cô gái ấy ảnh hưởng đến tất cả sướng vui đau khi Mộc Tiểu Niên đi học vè, anh được tham gia một cuộc thi quốc thế. Không biết là do quá may mắn hay năng lực tuyệt vời, anh lại đoạn giải nhất lần này. Sau giải đó, Mộc Tiểu Niên được thăng cấp từ thợ cấp hai lên đến thợ chính cấp Chỉ Phỉ thì không ngừng giới thiệu các bạn bè thân thích cạnh mình, có khi sẽ đi cùng bạn bè người quen tới chỗ anh làm tóc, cố gắng khuếch trương danh tiếng của anh ra. Dưới nỗ lực chào hàng của Hứa Chỉ Phỉ, Mộc Tiểu Niên đã vươn tới một quy mô mới. Dần dần, tay nghề của anh càng ngày càng điêu luyện, anh bắt đầu có được những nhóm khách cố định, đương nhiên, phần lớn trong đó đều là bạn bè mà Hứa Chỉ Phỉ giới thiệu. Mà nhóm người có liên quan đến cô lại chính là một nửa nhóm xã giao của tầng lớp thượng lưu trong thành phố này rồi, đương nhiên, những người đó nếu không phải chức cao vọng trọng thì cũng là phóng khoáng thẳng tay. Nhờ những lời truyền miệng đó, sau đấy không lâu, danh tiếng của Mộc Tiểu Niên đã cực kì vang dội, càng ngày càng có nhiều người nghe danh mà tới, thậm chí có những lúc khách đến quá đông, nếu không hẹn sớm trước mấy ngày thì không lấy được số của anh thợ Mộc Tiểu mà dù có nhiều người hơn nữa, dù Hứa Chỉ Phỉ có đi tới lúc nào, Mộc Tiểu Niên cũng sẽ bỏ hết để bắt chuyện với cô. Anh không quan tâm nếu là thế có gây mất lòng những khách khác hay không, nhưng chỉ cần cô đến thì phải ưu tiên như với anh mà nói, để có được thành tựu hôm nay, tất cả đều là nhờ Hứa Chỉ Phỉ. Nếu không phải cô giúp anh mọi lúc, đưa anh đi học, cổ vũ anh tham gia thi tài, có lẽ anh vẫn còn là một cậu học việc chỉ biết cầm máy sấy sấy tóc mà thôi. Đối với anh, cô như thể đã làm anh sống lại thêm lần nữa, vì thế dù có đến lúc nào, anh cũng sẽ đón tiếp ngay lập tức. Dù có bao nhiêu người xếp hàng hẹn trước, cả đời này anh cũng sẽ không áp dụng nó với khi khách hàng càng lúc càng đông, kiểu “làm công cho người khác” này dần dần không thỏa mãn được ước muốn tương lai của Mộc Tiểu Niên nữa. Anh muốn đến một nơi tốt hơn, bởi vì nếu tốt hơn một chút, có lẽ khoảng cách tới cô lại gần thêm một chút, gần thêm chút từ chức thợ chính, tự mình mở tiệm. Bởi vì có khách hàng cố định, sau khi tiệm khai trương họ lại chuyển đến đây đông như trẩy hội. Anh nghĩ có lẽ sẽ không còn lâu nữa, anh có thể tự mua nhà cho việc dần đi vào quỹ đạo, kế hoạch cuộc đời anh cũng có mục tiêu mới, hầu như mọi thứ đều rất tốt, chỉ ngoại trừ Hứa Chỉ Phỉ mà thôi. Khoảng thời gian gần đây, Mộc Tiểu Niên phát hiện Hứa Chỉ Phỉ có gì đó không hài lòng. Anh hỏi thì cô chỉ nói chuyện trong nhà của cô, một lời khó nói lâu sau đó, có một người đàn ông anh tuấn chở một cô gái xinh đẹp đến tiệm anh làm gái đó chỉ đích danh Mộc Tiểu Niên, nói là đã nhờ người hẹn trước rồi. Một người thợ trong tiệm thì thầm nói với Mộc Tiểu Niên, cô gái này là minh tinh mới nổi lên, có cô ấy đến đây tiệm chúng ta sẽ nổi lên nhanh Tiểu Niên rửa tay sạch sẽ rồi đi ra tiếp đón. Anh hỏi cô gái kia muốn làm tóc kiểu gì, cô gái quay đầu hỏi bạn trai đi cùng “Dịch Hoa à, anh nói xem em làm kiểu đầu nào mới đẹp?”Bàn tay cầm lược của Mộc Tiểu Niên run lên.“Em làm gì cũng đẹp cả”. Người đàn ông đó trả lời xong thì ra ngoài nghe điện Tiểu Niên nhìn theo bóng lưng kia, bình tĩnh hỏi cô gái “Anh ta là luật sư à?”Cô gái xinh đẹp nọ nở nụ cười kiêu ngạo “Đúng đấy! Anh nhận ra anh ấy à? Anh ấy từng giải quyết rất nhiều vụ án đó”.Mộc Tiểu Niên đứng bật dậy. Anh không buồn nhìn cô ta thêm nữa, lạnh lùng nói với trợ lý “Bụng tôi khó chịu quá, buồn nôn lắm chắc không làm được rồi, anh tới làm cho cô này đi”.Cô gái sầm mặt “Sao thế? Khó lắm tôi mới hẹn trước được, giờ anh lại nói đau bụng không làm, anh có muốn hành nghề nữa không vậy? Hơn nữa nhìn qua đã biết anh không phải đau bụng rồi? Xin hỏi tôi xúc phạm anh cái gì à?”Dịch Hoa nói chuyện điện thoại xong vừa vào, nghe được cô gái nọ đang bực bội không vui. Anh an ủi cô xong thì đi tới trước hỏi Mộc Tiểu NIên “Ông chủ Mộc phải không? Hi vọng anh biết tôi là luật sư, nếu anh cứ giữ thái độ không tôn trọng khách hàng như vậy, tôi có thể có cả trăm cách dùng phát luật để xử lí anh đấy”.Mộc Tiểu Niên khẽ cười “Xử lí tôi? Xử lí tôi cái gì? Pháp luật quy định người dân không được đâu bụng hả?”Nói xong anh quay đầu đi thẳng, bóng lưng thẳng thớm đẹp trai, càng chọc tức cô minh tinh dịu dàng và anh luật sư xanh mặt, nhăn nhó đẩy cửa đi. Dành cho fan Hồng Cửu, những bạn thích truyện ngắn/ đoản ngọt ngào, hài hước Chưa từng yêu em như thế ~ Hồng Cửu Thể loại hiện đại, 12 mẫu truyện ngắn sủng ngọt, HE. 3 Cô vừa mới tới công ty liền thích anh, triển khai kế hoạch theo đuổi ngay lập tức, không thèm để ý đến ánh mắt người khác. Dường như anh chịu không nổi mối phiền phức này, chưa từng hòa nhã với cô bao giờ, cuối cùng ném cho cô một câu, đừng làm phiền tới tôi. Rốt cuộc, có một ngày, cô nghe đồn anh là con trai của ông chủ, hiểu được ánh mắt của người khác chính là khinh bỉ, cô lùi bước. Thế nhưng mấy ngày sau, anh lại hổn hển chạy tới hỏi Tại sao không theo đuổi tôi nữa? Cô nói không muốn người khác nói tôi tôn thờ tiền bạc. Anh giận dữ lật bàn Lão tử có chính là tiền, không phải không có cho em sùng bái! ===> hài hước, dễ thương vô đối. 6 Năm ấy, anh và các cậu ấm trong ký túc xá đánh cuộc, nếu như cua được cô thì mỗi người đưa cho anh 10 đồng. Anh tận tâm tận lực đóng vai một gã thanh niên vừa gặp đã yêu cuồng dại, diễn rất chân thật. Có lúc thậm chí anh quên mất đây chỉ là một cuộc đánh cá. Một tháng sau, cô đồng ý với anh, anh thắng được 30 đồng. Nhưng mỗi ngày sau đó, anh bắt đầu lo lắng cô sẽ phát hiện nguyên nhân thật sự anh tiếp cận cô. Rốt cuộc có ngày chuyện cũng bị bại lộ, anh sợ tới muốn phát khóc, mà cô thì lại cười cười Anh cho rằng 30 đồng này là do ai bỏ ra? ==> khi quán quân và á quân của cuộc khi hùng biện cãi nhau =]]] cứ tưởng nam nữ chính thích ngược, cãi nhau nhiều quá thích nhau, ai ngờ là thích nhau quá nên kiếm chiện cãi nhau =]]] 1 Cô định thuê một người con trai trên mạng để về nhà ăn mừng năm mới với cô, không ngờ người đến ứng tuyển lại là cậu đàn em khóa dưới của cô. Cô từ chối cậu ấy —— em trai à, chị mà đưa em về thì bố mẹ chị sẽ nghĩ chị đang đầu độc mầm non của tổ quốc mất. Cậu ấy lại bỏ qua lời từ chối của cô Em sắp không còn gì để ăn rồi, chị mà không chọn em thì em sẽ đi tìm cái chết. Cô đưa cậu ấy về nhà. Quả nhiên cha mẹ cô phản đối Non như thế, con dùng tiền để lừa gạt về à? Cô trả lời quanh co; cậu chợt đứng ra trả lời Là cháu lừa cô ấy, cháu không thiếu tiền, cháu chỉ thích cô ấy mà thôi! 2 Lần đầu tiên đi cắt tóc, anh vẫn còn là lính mới vào nghề, hủy đi bộ tóc của cô. Anh không ngừng nói xin lỗi, cô nói không sao, anh lấy thân đền đáp là được rồi, mặt anh đỏ bừng như lửa. Sau đó, cô vẫn luôn tới anh cắt tóc cho mình. Vài năm sau, danh tiếng vang lừng, anh trở thành người tạo mẫu số một, bao nhiêu người giàu có muốn mời mà mời không được. Duy chỉ có một mình cô, gọi một tiếng là anh tới liền. Cô nói, anh thật không có tôn nghiêm. Anh gạt tóc cô ra, cười cười Lấy thân đền đáp gì đó, anh vẫn cho là thật. 4 Bọn họ quen biết qua xem mắt. Sau khi kết hôn, anh vẫn ăn chơi như cũ, cô cũng không quản. Có một ngày, anh cùng anh em đi hộp đêm tán gái, một đống nam nữ, bị cô đi chơi cùng với đồng nghiệp bắt gặp. Anh em của anh sợ xanh mặt, sợ cô nổi khùng. Ai ngờ cô chỉ cười cười vỗ vỗ vai anh Cô nàng tóc dài kia không tệ, nhưng đừng chơi hết sức, chúng ta còn phải làm em bé đó. Nói xong tính bỏ đi thì cô bị anh kéo lại Thật vất vả lắm mới chọn được nơi các người cũng tới để cho em bắt gặp, em không biết ăn dấm à! 5 Con gái hỏi cô câu chuyện xấu hổ nhất. Cô nói, lúc học đại học, có người chị em bị bạn trai ruồng bỏ, mẹ vọt tới ký túc xá của người đàn ông kia, dùng hết vốn liếng cả đời học hành chửi rủa người kia. Nhưng người kia chả biết xấu hổ là gì, mẹ càng chửi, anh ta càng cười. Cho đến khi có người tới gõ cửa kêu Thưa Thầy’, mẹ mới phát hiện mình đã tới lộn chỗ rồi, chính là ký túc xá cho giáo viên, còn vị giảng sư kia mới vừa tốt nghiệp, rất trẻ tuổi, mà mẹ thì lại mắng sai người. Con gái kinh ngạc hỏi Sao đó thì sao? Cô cười Sau đó, con chính là con gái của hiệu trưởng của trường học đó đó! 7 Sau khi tốt nghiệp trung học, anh ra nước ngoài. Cô yêu thầm anh, sau khi anh xuất ngoại, cô luôn luôn tính đúng giờ sai lệch, vô tình gặp anh trên mạng, sau đó cùng nhau tán gẫu. Cô cẩn thận, sợ sau khi anh phát hiện tâm ý của mình thì sẽ né tránh. Thái độ của anh không nhạt không mặn, không nói nhiều. Trước khi tốt nghiệp đại học, cô cảm thấy mệt mỏi, lần cuối cùng chat với anh, cô nói Em muốn đi hẹn hò. Mấy ngày sau, anh phong trần mệt mỏi xuất hiện trước mặt cô Em trêu chọc tôi bốn năm, tôi động lòng thì em lại muốn chạy, tôi sẽ không cho phép. 8 Bọn họ quen biết trong bữa tiệc, cô bị sự nho nhã của anh thu hút. Lúc nào cũng có người tới chuốc rượu cho anh, cô không nỡ nhìn anh chống đỡ không nổi, nhiều lần ngăn cản dùm anh. Những bữa tiệc sau này, anh thường bảo người gọi cô tới. Cô nghĩ, có lẽ bởi vì mình có năng lực cản rượu cho anh. Có ngày anh uống rất nhiều, cô nhịn không được, thừa dịp anh đang mơ mơ màng màng, thổ lộ tâm sự. Anh mượn ý say cười cười Được, anh tiếp nhận em. Tụ họp sau đó, cô lại muốn cản rượu cho anh, có người một bên vỗ bàn nói với anh Đã vào tay rồi, cái người ngàn chén không say này còn muốn giả đò cho tới khi nào đây? 9 Anh đến công ty thực tập, hướng dẫn anh chính là một người phụ nữ lạnh lùng ngạo. Anh nhất định không chịu thua, kêu gào, có tin tôi lấy tiền đập chết cô không? Cô nói tin, móc tiền trong túi ra Đập đi. Anh phát điên Mùi vị con người của cô hả? Ở đâu? Cô liếc mắt nhìn anh Ở dưới chân, có muốn nếm thử chút không? Anh tức giận tới ứa gan. Không lâu sau đó, thân phận Thái Tử Gia của anh được bộc lộ, anh cười gằn với cô Sợ chưa! Cô suy nghĩ một chút, nói Tôi từ chức là được rồi. Anh lật bàn Không cho phép! Tôi phải hành hạ cô cả đời mới hả giận! 10 Anh là cấp trên của cô, tuấn tú lịch sự, cô thầm ngưỡng mộ anh. Anh yêu cầu nghiêm khắc, làm sai việc sẽ chửi rủa thậm tệ. Cô chịu đựng qua ngày, nuốt nước mắt muốn chui vào kẽ đất cho xong. Từ đó cô bắt đầu sinh ra cảm giác khiếp sợ đối với anh. Không bao lâu sau nghe được tin tức, nói anh đã từ chức. Cô kinh ngạc, rõ ràng ở đây tương lai anh rộng mở, nhưng lại không dám hỏi. Lúc tan sở, anh chặn cô lại, hỏi Không muốn biết lý do à? Cô lúng túng hỏi, anh cười nói Trong công ty không được phép nói chuyện cặp kè, anh biết em không đi, vậy thì anh đi! 11 Năm ấy cô 15 tuổi, cha dẫn anh về nhà, bảo cô gọi anh là chú. Cô nhìn mặt mũi tuấn tú của anh, tim đập lỡ một nhịp, nặng không ra từ chú’ này. Anh tới là để mua tranh vẽ của cha. Đảo mắt một vòng, cô đã 22 tuổi. Trong bảy năm qua, *Bản raw để bốn năm, nhưng từ 15 tới 22 không phải là bảy sao? anh thường xuyên tới nhà, những tác phẩm của cha đã bị anh mua hết từ sớm, nhưng anh vẫn thường tới thăm viếng. Cuối cùng có một ngày, cô nhịn không được hỏi anh tại sao vẫn còn tới? Trong nhà đã không còn tranh vẽ để bán. Anh liền cười Bởi vì anh biết tại sao em không chịu gọi anh là chú! 12 Mẹ tái hôn, cô có anh kế. Anh kế nghiêm túc, nói năng thận trọng. Cô thường bướng bỉnh gây chuyện. Mỗi khi cô phạm sai lầm, anh kế đều phạt cô không cho ăn cơm. Cô là người tham ăn, nhịn không được nhất chính là không được ăn. Từ đó về sau, cô đối nghịch khắp nơi với anh kế, đấu đấu, nhưng cô lại yêu thầm anh kế. Sau khi cha kế qua đời, anh kế xóa bỏ tên cô ra khỏi hộ khẩu. Cô đang đau lòng khốn khổ thì nhận được một câu ngoài ý muốn của anh kế Không xóa tên em ra khỏi hộ khẩu, chẳng lẽ em muốn anh cưới em gái của mình à? NHẬN XÉT CHUNG văn án hơi lừa tình, thấy nó dễ thương thế thôi chứ khi đọc truyện còn….dễ thương hơn gấp n lần nữa, chỉ có mẫu truyện loli đại thúc là mình không thích thôi, còn lại điều ngọt ngào, cute lắm.

chưa từng yêu em như thế