chị nông hạnh phúc

Chị tơi chưa lấy chồng, có nhiều người ngỏ lời nhưng chị tôi đều thẳng thừng từ chối, chắc có lẻ là chị thấy chúng tơi chưa thực sự trưởng thành, đủ để làm chị ấy yên tâm để tìm kiếm hạnh phúc trong một gia đình mới. Nhờ đó, 2 vợ chồng chị Q.T.N đã hiểu nhau hơn. Anh chồng quyết định rút đơn ly hôn, tiếp tục cùng vợ xây đắp gia đình hạnh phúc. Nhằm ngăn ngừa bạo lực gia đình, Hội LHPN xã Kim Phú (TP Tuyên Quang) đã thành lập nhiều mô hình như: CLB Xây dựng gia đình hạnh phúc, CLB Truyện Chị Nông Hạnh Phúc của tác giả Mê Lộ Đích Ban Ban - Chương 7: Hạnh phúc của Vương Lan. Đọc truyện online. ĐĂNG NHẬP. 616 views, 2 likes, 3 loves, 0 comments, 1 shares, Facebook Watch Videos from GA: Giải đặc biệt cho người phụ nữ đặc biệt GA xin chúc mừng toàn thể chị em phụ nữ 20/10 thật hạnh phúc ️ QUAN NIỆM CỦA ANH CHỊ VỀ HẠNH PHÚC. Có ai đó từng nói rằng: Được làm cho điều mình thích là tự do, say đắm rất nhiều điều mình làm cho, sẽ là hạnh phúc. Hạnh phúc là một loại tâm trạng tuy thế lại phong phú, muôn màu sắc muôn vẻ vì chưng quan niệm về niềm hạnh Chị Nông Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình thú vị với cốt truyện khác hẳn với những truyện ngôn tình hiện nay. Tạo cho người đọc có nhiều cảm nhận mới về một phía cạnh khác, khi nhân vật chính không được cường hóa một cách thái quá mà chỉ là những người bình thường, khi đọc truyện ta có thể Vay Tiền Cấp Tốc Online. "Xem hai ta thế nào mà nói đến chuyện này, sáng hôm nay tôi trở về trang An Bình một chuyến, nhà họ Hồ bên kia đối với Hồng Nhi của chúng ta vô cùng hài lòng, chị dâu kia của tôi không ngừng thúc giục nói để cho hai đứa nhỏ đi ra ngoài chơi đó." Hồ Xuân Hoa không nói Ô Long[1] ở giữa kia ra, dù sao kết quả là trên dưới nhà họ Hồ đều hết sức hài lòng là được.[1]Ô Long có ý là hiểu lầm dẫn đến những tổn thất không cần mặt Thôi Vinh Mai phủ lên ý cười, bà biết ngay con gái nhà bà tốt như vậy, nhà họ Hồ bên kia nhất định sẽ không không đồng ý. Chẳng qua nhà gái là phải dè dặt một chút, bởi vậy bà bèn nói "Đây cũng quá gấp gáp rồi, mấy ngày nữa rồi nói sau, chậm nhất là phải đầu tháng sau đi.""Được, tôi cũng nghĩ như vậy, sao có thể nhanh như vậy." Hồ Xuân Hoa nói."Hồng Nhi đi bưng bát chè cho bác gái con." Thôi Vinh Mai cười nói. Đây là muốn sai Ngô Hồng Nhi đi nói thầm chút chuyện, dù sao có chuyện nói trước mặt con gái lớn không được tiện cho lắm. Ngô Hồng Nhi cũng biết ý này, nghe mẹ cô nói như vậy, bèn thuận tiện thu dọn một chút tỏi đã được xử lý tầm tầm, vào phòng lại bưng bát chè cho Hồ Xuân Hoa, lấy cớ muốn ngâm tỏi, trốn ở trong phòng bếp không ra ngoài."Thím nó tôi nói cho thím, hôm nay đi nhà họ Hồ tôi lại đặc biệt xem xét, nhà cửa nhà họ Hồ kia đừng nói là nhà gạch mới xây năm ngoái, vừa to vừa thoải mái. Trong nhà còn nuôi hai đầu lợn to béo ục, hơn mười con gà, chị dâu kia của tôi nói đặc biệt chờ đến Tết mổ lợn cưới dâu, nghe nói à, anh trai chú bác kia của tôi cũng bắt đầu tìm cửa đổi phiếu xe đạp rồi, thím yên tâm ba chuyển một vang[2] này cho dù không mua đủ, xe đạp và máy may cũng tuyệt đối không thành vấn đề." Hồ Xuân Hoa đây là muốn thăm dò một chút Thôi Vinh Mai tính toán lúc nào lo việc cho hai đứa nhỏ.[2] Ba chuyển một vang là tên của bốn vật, một danh từ giai đoạn những năm 60 ~ 70của thế kỷ XX. Bốn vật phẩm các gia đình hi vọng có khi đó, bao gồm Máy thu thanh, xe đạp, máy may và đồng hồ đeo nhà mới của nhà họ Hồ Thôi Vinh Mai là đã biết trước khi làm mai, ở nông thôn bây giờ nhà gạch cũng không nhiều, rất nhiều nhà đều là dùng đất làm phôi sau đó làm, nhà gạch có, nhưng mà ngay cả một non nửa cũng chưa tới. Cho dù là nhà họ Ngô nhiều lao động như vậy xây nhà cho ba con trai cũng đều là gạch phôi. Căn nhà này của nhà họ Hồ nói tới thật đúng là để người ngoài chú ý. Chẳng qua cũng không kỳ quái, nhà họ Hồ suy cho cùng chỉ có một thằng con trai. Không giống như là nhà họ Ngô, nhà này vừa xây là phải xây ba mà Tết này kết hôn ngay có phải có chút quá nhanh hay không, dù sao bây giờ đã vào tháng sáu rồi."Tết này có phải có chút hơi sớm hay không, như thế nào cũng phải chuẩn bị đầy đủ cho hai đứa nhỏ." Thôi Vinh Mai có chút do dự nói."Không còn sớm, giờ còn hơn nửa năm đấy. Tình huống nhà họ Hồ thím cũng biết, chỉ một đứa con trai như vậy, hai cụ muốn cháu trai cũng sắp điên rồi. Thím nghĩ xem, không có cháu trai, những thứ tốt trong tay hai người kia còn không phải cho mấy đứa con gái và cháu ngoại. Tôi nói cho thím biết của cải của nhà họ Hồ cũng không tệ, lúc mấy đứa con gái kết hôn mỗi đứa một cái nhẫn vàng, lúc đó tôi đúng là nhìn thấy rõ ràng. Năm đứa con gái nhà bọn họ tuy rằng đều gả không kém, nhưng là điều kiện nhà đứa thứ ba cũng không phải tốt lắm, lần nào trở về không phải vừa ăn no vừa gói mang về. Anh trai kia của tôi xót cháu ngoại, ngày lễ ngày tết bao lì xì kia đều cho thật dày. Cô nghĩ xem, những thứ đó về sau không phải đều là của Hồng Nhi bọn họ, sớm kết hôn một chút có cháu trai ruột, cháu ngoại trai cũng sẽ không yêu thích như vậy nữa." Hồ Xuân Hoa nói với Thôi Vinh lòng Thôi Vinh Mai cũng là chợt động, mặc dù bây giờ nói cái này còn hơi sớm, dù sao hai đứa nhỏ vừa mới gặp mặt một lần, nhưng là trên thực tế đã không còn sớm, loại quan hệ họ hàng này mang rủi ro cho người làm mai mối, đến một bước này cơ bản cũng đã thành. Chỉ cần không phải nam nữ hai bên có vấn đề lớn lao gì, hoặc là bởi vì chuyện lễ hỏi không thỏa thuận được, cuộc hôn nhân này cũng đã thành."Tôi nói với thím, thím cũng đừng quyết định sai, nếu là đợi một năm nữa, còn không biết trợ cấp ra ngoài bao nhiêu đồ đâu. Lại nói Hồng Nhi của chúng ta tuổi tác cũng không nhỏ rồi, qua năm chính là cô gái lớn hai mươi mốt rồi, thím xem trong thôn cô gái lớn như vậy có ai còn chưa có nhà chồng, đều là do người làm mẹ. Chỉ thím là mẹ ruột, con gái nhà người ta đều là nhặt được hay sao, cũng không ai giữ con gái đến hơn hai mươi tuổi." Hồ Xuân Hoa tiếp tục thuyết phục nói."Em và cha bọn nhỏ sẽ thương lượng một chút nữa. Chị cũng không phải không biết Hồng Nhi chính là tròng mắt lão ý, còn coi trọng hơn cả ba thằng con trai, vừa nói muốn gả con gái lão ấy đã dựng râu trừng mắt." Thôi Vinh Mai tuy rằng trong lòng đã bằng lòng vài phần, nhưng là vẫn nói như trước. Con bé kia nhà họ đừng nhìn bình thường rất hiểu chuyện, nhưng là cực kỳ có chủ kiến, người làm mẹ là bà có đôi khi cũng không làm gì được. Còn có hàng già kia nhà bọn họ, coi con gái vô cùng quý báu, hận không thể Hồng Nhi lớn đến hai lăm hai sáu tuổi mới làm mai, lần này nếu không phải bà bất cứ giá nào cãi nhau với lão một trận, lại là người chị dâu là Hồ Xuân Hoa làm mai, hàng già kia còn không đồng ý con gái xem mắt, cảm thấy con bé còn nhỏ đấy."Được, dù sao còn sớm mà. Tôi cũng chỉ là bàn một chút với thím trước. Được rồi, nhìn thời gian cũng không còn sớm, buổi trưa hôm nay không về nhà, cũng không biết già trẻ trong nhà có chịu đói hay không đây, tôi đi về trước." Nói xong những lời cần phải nói, Hồ Xuân Hoa cũng liền chuẩn bị về nhà."Chị dâu, trong nhà tỏi mới dỡ, trong nhà chị năm nay không trồng nhỉ, lấy chút về đi." Năm nay, tỏi trong nhà Thôi Vinh Mai thu hoạch không ít, biết trong nhà Hồ Xuân Hoa không trồng, bèn lấy không ít cho Hồ Xuân Hoa mang về. Hồ Xuân Hoa cũng không khách khí, cầm lên rồi đi, ở nông thôn mấy thứ này cũng không hiếm lạ, trên cơ bản nhà nào cũng Xuân Hoa đi rồi, Thôi Vinh Mai phủi phủi mông đứng lên đi nói thầm thì với con gái, những chuyện này bà cũng phải nhắc Ngô Hồng Nhi một đây Thôi Vinh Mai đang nói kinh nghiệm làm dâu với Ngô Hồng Nhi, nhà bên cạnh Vương Lan xoa xoa đôi mắt đỏ rừng rực, bưng một bát mì sợi vào phòng của bọn họ. Kỳ thi đại học năm bảy tám vào ngày hai mươi đến ngày hai mươi hai tháng bảy, hiện tại đã không còn nhiều thời gian rồi. Một lần năm ngoái kia bởi vì chuẩn bị không đầy đủ, Đỗ Quân không thi đỗ. Lần này là cơ hội duy nhất của hắn, nếu lại không thi đỗ, hắn cũng chỉ có thể ở tại nông thôn này cả nhà Đỗ Quân chỉ là gia đình công nhân cực kỳ bình thường, suất công nhân của cha hắn cũng bị anh cả của hắn lấy, muốn trở về thành phố, hắn chẳng hề có biện pháp khác, chỉ có thể dựa vào tự mình cố gắng. Bởi vậy sau Tết hắn vẫn ở trong nhà không ra cửa, hận không thể cả ngày thức đêm đọc sách."Anh Quân nghỉ một lát ăn chút cơm trước đi, em nấu một bát mì sợi cho anh, phía dưới còn có một quả trứng gà luộc." Vương Lan nhìn Đỗ Quân vẫn ngồi ở nơi đó đọc sách, bèn lên tiếng cắt ngang. Mấy chị dâu cô náo loạn một ngày, hai người bọn họ cơm trưa cũng không ăn được. Bản thân Vương Lan có thể chịu một chút ấm ức, nhưng là tuyệt đối không thể để cho Đỗ Quân ấm ức. Đỗ Quân không giống với bọn mắt Vương Lan đỏ đỏ, trong lòng Đỗ Quân cũng là không đành. Hắn kéo Vương Lan qua đỡ cô ngồi xuống, sau đó nói "Để cho em chịu uất ức rồi." Đúng là chịu ấm ức lớn, vừa rồi Vương Lan thế nhưng bị mấy chị dâu chỉ vào mũi mắng, từ nhỏ cô đã mạnh mẽ, cha mẹ lại chiều, đâu chịu nổi cơn giận này, nhưng là vì Đỗ Quân, cho dù vô cùng khó chịu, cô cũng nhịn. Không có cách nào, bọn họ quá cần tiền, Đỗ Quân mua sách, mua giấy bút thậm chí ăn uống tiêu dùng mấy ngày dự thi, cái nào cũng phải tốn trước khi Vương Lan kết hôn mẹ cô cũng cho tiền riêng, nhưng là từ khi hai người kết hôn tới nay, Đỗ Quân cả ngày đọc sách, căn bản không ra đồng, chẳng kiếm được tí công điểm nào, trong nhà ngoài nhà toàn dựa vào một người phụ nữ mang thai là Vương Lan lo liệu. Vương Lan lại thỉnh thoảng làm đồ ăn riêng cho Đỗ Quân, tuy rằng tiền riêng của cô có khoảng một trăm đồng tiền, nhưng là bây giờ cùng tiêu gần như không còn thừa lại cái gì. Chính vì vậy, cô mới có thể thừa dịp trong nhà thu lúa mạch, muốn vay cha mẹ cô ít tiền, ai ngờ bị mấy chị dâu cô làm ầm ĩ khó coi như vậy."Không có chuyện gì, em không uất ức. Anh Quân anh đừng lo lắng, bây giờ là cha không ở nhà, đợi buổi tối cha trở về, em lại nói với cha, từ nhỏ cha đã thương em, lại nói anh thi đại học đây cũng là việc lớn, ông ấy sẽ không không ủng hộ." Thấy trong mắt Đỗ Quân tràn đầy đều là quan tâm và đau lòng, trong nháy mắt Vương Lan đã đầy máu sống lại, chịu mắng vừa rồi tựa hồ cũng không quan trọng nữa, việc Đỗ Quân thi đại học mới là việc lớn."Thôi, trong tay chúng ta còn có mấy đồng tiền, cuốn sách tham khảo kia anh cũng không mua nữa. Đến lúc đó lấy chút lương khô từ trong nhà, kiên trì một chút cũng đủ rồi, anh không đành lòng để em chịu loại ấm ức này." Nói tới Đỗ Quân đối với Vương Lan vẫn là thật lòng. Sức khỏe hắn yếu, còn nhỏ tuổi đã tới nông thôn, ngay cả miếng cơm nóng hổi cũng không đủ ăn. Cuộc sống trôi qua thật là khổ không thể chỉ như thế, chút công điểm hắn kiếm được kia trừ mình ăn ra, có đôi khi còn phải gửi về trong nhà một ít, trong nhà chỉ có một mình anh cả hắn có công việc, phía dưới còn có mấy em trai em gái nữa đấy. Có một khoảng thời gian hắn là cực kỳ sợ thư trong nhà đến, bởi vì thư trong nhà vừa đến cũng là có nghĩa hắn phải chịu đói bụng một khoảng thời gian rất dài. Khi đó hắn cảm thấy bầu trời của mình đều là tối om, phía trước không nhìn thấy một chút ánh Lan chính là vào thời điểm đó đi đến bên cạnh hắn. Cha Vương Lan là đội trưởng đội sản xuất, trong nhà nhiều lao động, cuộc sống thật sự là không tệ, bởi vậy Vương Lan cũng thỉnh thoảng trợ giúp hắn. Vương Lan giống như là một vệt nắng trong cuộc đời tối tăm của Đỗ Quân, nhưng là khi đó Đỗ Quân không muốn kết hôn với Vương Lan, bởi vì hắn tin tưởng vững chắc mình là sớm hay muộn sẽ trở về thành phố, Vương Lan mặc dù không tệ, nhưng mà lại không phải thích hợp lắm, bởi vậy hắn ngược lại là thường xuyên trốn tránh Vương là sau này Đỗ Quân bị bệnh nặng một trận, tất cả đều là Vương Lan chạy lên chạy xuống chăm sóc, con người khi bị bệnh là yếu ớt nhất, Đỗ Quân cũng không ngoại lệ, sau khi khỏi bệnh hắn liền ở cùng một chỗ với Vương Lan. Sau khi hai người kết hôn, bởi vì hắn muốn dự thi, Vương Lan liền một người gách vác gánh nặng trong nhà, để cho hắn một lòng một dạ thi cử, vì thế đúng là chịu không ít ấm ức. Chuyện hôm nay bị người chỉ vào mũi mắng như vậy tuy rằng xảy ra không nhiều, nhưng là ngầm bị oán giận trách mắng cũng không Quân không phải là làm bằng sắt, được người đối xử toàn tâm toàn ý như vậy, hắn đối Vương Lan thật là vừa cảm kích lại đau lòng. Bây giờ nói lời nói cũng là thật tâm thật ý."Không được, sách của anh nhất định phải mua, anh yên tâm, cha đối với việc anh thi đại học cũng là tán thành, chờ ông ấy trở về em nài nỉ ông ấy nhất định không thành vấn đề. Lại nói chúng ta chỉ là vay tiền, cũng không phải là không trả. Chờ anh thi đỗ đại học trở về thành phố, chúng ta trả cho bọn họ gấp bội. Chị dâu bọn họ chính là mí mắt quá nông cạn. Đến lúc đó chúng ta chỉ cho cha, sẽ không cho các chị ấy." Vương Lan hùng hổ nói. Cô chính là như vậy, vĩnh viễn đều tin chắc Đỗ Quân nhất định có thể thi đỗ đại học, năm ngoái Đỗ Quân dự thi thất bại, chính mình cũng đã nản lòng, cô cũng không nản lời nói dí dỏm của Vương Lan, Đỗ Quân cũng đã cười, hắn nói "Được, nghe em, ai bảo chị ấy chọc tức Lan Lan của chúng ta.""Nào mau ăn cơm đi." Vương Lan được Đỗ Quân chọc cười rồi, ý bảo Đỗ Quân mau ăn mì sợi, bát mì này vẫn là cô chống đỡ ánh mắt khinh bỉ của mấy chị dâu mà làm đấy, chẳng qua cô không để ý."Nào, cùng nhau ăn đi. Một bát to như vậy anh cũng không ăn hết." Đỗ Quân thấy Vương Lan thỉnh thoảng liếc mắt nhìn mì sợi một cái, trong lòng một trận chua xót. Nói tới Vương Lan kể từ sau khi mang thai chẳng ăn được thứ gì ngon, có chút lương thực tinh bột mì trắng và gạo cho hắn cả. Nói cho cùng nhà ai không tiếc ăn bột mì mãi đâu, một tô mì sợi này cũng là vô cùng không dễ dàng Đỗ Quân gắp mì sợi đến bên miệng, Vương Lan ăn một miếng vô cùng ngọt ngào. Đôi vợ chồng son cứ anh một miếng em một miếng như vậy ăn hết mì sợi. Lúc này Vương Lan tuy rằng khổ nhưng mà lại là vô cùng hạnh phúc, rất lâu về sau, hạnh phúc trong khoảng thời gian này vẫn là động lực cho cô kiên trì. Thông tin truyệnChị Nông Hạnh PhúcTác giảĐánh giá từ 111 lượtTên gốc Xuyên việt chi hạnh phúc nông gia phụConvert Tamquay - TTVSố chương 86 + 4PNEditor Trạch MỗKhuê mật tốt Bà xem XX trông phong độ tuấn tú, thanh dật phi phàm hơn nữa lại có học vấn, sau này nếu tôi có thể gả cho anh ấy thì thật Hồng Nhi Gầy như con gà con, có gì tốt, tôi cảm thấy như XX mới tốt đấy. Phỏng chừng khiêng hai trăm cân gạo cũng không có vấn đề mật tốt Mắt cô có vấn đề hả, tai to mặt lớn tốt chỗ nào?Ngô Hồng Nhi Gầy khô gầy đét thì tốt chỗ nào?Khuê mật tốt ...Sau đó sau đó, Ngô Hồng Nhi dùng sự thật chứng minh, ánh mắt mình không phải tốt bình chính thân cao tám thước có thừa, thể trạng cường tráng, vừa vặn chọt trúng điểm yêu thích cực đoan của nữ rằng hắn là người mổ lợn, sau này thành nhà giàu nuôi lợn, vẫn là người mổ lợn như cũ, nhưng là ở trong mắt Ngô Hồng Nhi hắn chính là tốt nhiên ở trong lòng chàng mổ lợn, không có gì có thể so sánh được với vợ mình, ngay cả em bé nhà bọn họ cũng phải xếp dung nhãn thời đại kỳ duyênTìm kiếm keyword nhân vật chính Ngô Hồng Nhi ┃ phối hợp diễn Hồ Quốc Đống ┃ cái khác....PsTruyện kể về một gia đình nông thôn trong những năm đầu cải cách ở Trung QuốcTình tiết bình bình, cơ mà Mỗ vẫn chọn bộ này bởi vì Mỗ đã chán cái bọn 'cô anh nắm chặt nắm tay, quyết tâm phải thay đổi tất cả.....' lắm này được tác giả xếp vào hàng xuyên không, nữ chính là thai xuyên Mỗ ko đồng ý lắm nhưng tác giả là trên hết , nhưng với trí nhớ ít ỏi kiếp trước, bạn đừng mong chị ấy có thể dựa vào kiến thức kiếp trước làm giàu. Danh sách chương Chương 1 Làm mai Chương 2 Cô gái khéo tay Chương 3 Xem mắt Chương 4 Chỗ Chương 5 Anh chàng cường tráng không được tự nhiên Chương 6 Ô long Chương 7 Hạnh phúc của Vương Lan Chương 8 Năm cái bánh rau hẹ hộp Chương 9 Giấu riêng Chương 10 Đi chơi Chương 11 Nửa đêm thì thầm Chương 12 Khuê mật Chương 13 Nhận cửa Chương 14 Bàn bạc cưới xin Chương 15 Thu hoạch vụ thu Chương 16 Chỗ Chương 17 Làm chăn cưới Chương 18 Kết hôn bận rộn Chương 19 Trước khi cưới Chương 20 Đón dâu Chương 21 Hôn lễ Chương 22 Ăn cơm thừa Chương 23 Nháo động phòng Chương 24 Ngày đầu tiên sau cưới Chương 25 Lại mặt Chương 26 Tiếp tế Chương 27 Ba mươi tết Chương 28 Lễ mừng năm mới Chương 29 Năm chị em nhà họ Hồ Chương 30 Tin tức mới Chương 31 Mang thai Chương 32 Hưởng phúc Chương 33 Ông nội chuẩn mua vải bông Chương 34 Thăm Chương 35 Muốn sinh Chương 36 Sinh con Chương 37 Tiệc đầy tháng Chương 38 Nuông chiều Chương 39 Muốn chia đất Chương 40 Gây chuyện Chương 41 Hỗn chiến Chương 42 Giải quyết Chương 43 Cơm tối Chương 44 Bán giá đỗ Chương 45 Hàng ngày Chương 46 Sinh bệnh Chương 47 Anh con rể thành phố Chương 48 Đau lòng Chương 49 Mệt rã rời Chương 50 Lại mang thai Nội Dung Truyện Chị Nông Hạnh Phúc Tên gốc Xuyên việt chi hạnh phúc nông gia phụConvert Tamquay - TTVSố chương 86 + 4PNEditor Trạch MỗKhuê mật tốt Bà xem XX trông phong độ tuấn tú, thanh dật phi phàm hơn nữa lại có học vấn, sau này nếu tôi có thể gả cho anh ấy thì thật Hồng Nhi Gầy như con gà con, có gì tốt, tôi cảm thấy như XX mới tốt đấy. Phỏng chừng khiêng hai trăm cân gạo cũng không có vấn đề mật tốt Mắt cô có vấn đề hả, tai to mặt lớn tốt chỗ nào?Ngô Hồng Nhi Gầy khô gầy đét thì tốt chỗ nào?Khuê mật tốt ...Sau đó sau đó, Ngô Hồng Nhi dùng sự thật chứng minh, ánh mắt mình không phải tốt bình chính thân cao tám thước có thừa, thể trạng cường tráng, vừa vặn chọt trúng điểm yêu thích cực đoan của nữ rằng hắn là người mổ lợn, sau này thành nhà giàu nuôi lợn, vẫn là người mổ lợn như cũ, nhưng là ở trong mắt Ngô Hồng Nhi hắn chính là tốt nhiên ở trong lòng chàng mổ lợn, không có gì có thể so sánh được với vợ mình, ngay cả em bé nhà bọn họ cũng phải xếp dung nhãn thời đại kỳ duyênTìm kiếm keyword nhân vật chính Ngô Hồng Nhi ┃ phối hợp diễn Hồ Quốc Đống ┃ cái khác....PsTruyện kể về một gia đình nông thôn trong những năm đầu cải cách ở Trung QuốcTình tiết bình bình, cơ mà Mỗ vẫn chọn bộ này bởi vì Mỗ đã chán cái bọn 'cô anh nắm chặt nắm tay, quyết tâm phải thay đổi tất cả.....' lắm này được tác giả xếp vào hàng xuyên không, nữ chính là thai xuyên Mỗ ko đồng ý lắm nhưng tác giả là trên hết , nhưng với trí nhớ ít ỏi kiếp trước, bạn đừng mong chị ấy có thể dựa vào kiến thức kiếp trước làm giàu. Tiếng chuông coong coong vang lên, mọi người vốn đều đang làm việc trong ruộng, có một bộ phận nhỏ thẳng lưng lên, nhưng là phần lớn vẫn vùi đầu làm việc vất vả, cảnh tượng như vậy bình thường là rất ít thấy, chẳng qua bây giờ là vụ gặt lúa mạch, mọi người đều nắm chặt hết thảy thời gian gặt gấp lương thực. Nông dân có kinh nghiệm đều biết, thời tiết tháng sáu này tựa như mặt trẻ con, không nói chính xác được lúc nào thì có một trận mưa rào đến, lương thực một năm của mọi người đều trồng cả ở bên thôn cũng là người có kinh nghiệm nhiều năm, biết sáu tháng cuối năm bà con có thể qua được thoải mái một chút hay không thì trông vào lúc này đây, bởi vậy bèn mở cuộc họp, trong khoảng thời gian gặt lúa mạch này mỗi ngày làm thêm giờ ghi thêm cho ba công điểm, không nhiều, nhưng là cũng tương đương phần công điểm nửa ngày của một người phụ nữ rồi, cho nên cho dù đến giờ tan tầm, nhưng là già trẻ lớn bé của thôn Bàn Đào vẫn như cũ nán lại ở dưới ruộng không chuyển ổ. Mỗi nhà nhiều nhất cũng chỉ phái một người trở về làm cơm trưa mà thôi."Hồng Nhi, con về nấu cơm đi. Thời tiết này rất nóng, làm chút đồ mát mẻ là được." Mẹ của Ngô Hồng Nhi nhìn cái bụng hơi hơi có chút nhô ra của cô con dâu thứ ba, lại nhìn khuôn mặt bị phơi nắng đến đỏ bừng của con gái mình, ý nghĩ vốn định để cho nhà thằng Ba nhân dịp trở về nghỉ ngơi một chút lại tiêu tan. Con gái nhà mình hai ngày nữa sẽ phải xem mặt, con bé da trắng, bị phơi đến đen nhẻm cũng không tốt. Nhà lão Hồ ở trang An Bình không tệ hơn nữa còn là chị dâu bà dắt mối cho, nếu không phải ở mười làng tám thôn này Hồng Nhi nhà bọn họ cũng là nổi trội thì làm gì đến qua mẹ Ngô cũng biết mình thiên vị, có thể sẽ dẫn tới quan hệ giữa con dâu và con gái khó xử, nhưng là bà sinh ra được ba đứa con trai mới có một cô con gái này, hơn nữa Hồng Nhi từ nhỏ đến lớn đều vô cùng hiểu chuyện, không chỉ là bà ngay cả ông chồng và ba thằng con trai trong nhà cũng rất thương yêu cô. Chẳng qua rốt cuộc cố kỵ tâm tư của cô con dâu thứ ba, cũng xót cháu trai trong bụng con dâu, nói xong câu đó bèn lại nhanh chóng thêm một câu "Thuận tiện rán quả trứng gà cho chị dâu con.""Vâng, " Ngô Hồng Nhi trả lời giòn giã, vội vàng làm xong công việc trong tay, vỗ vỗ đất trên người rồi đi trở về. Chẳng qua vừa mới đi được không bao xa, đã bị Vương Lan phía sau gọi lại, "Hồng Nhi, chờ một chút, chúng ta cùng nhau trở về.""Ai u bà chậm một chút, cẩn thận bụng." Ngô Hồng Nhi thấy Vương Lan đi hơi nhanh, vội vàng quay lại hai bước đỡ cô ấy, bởi vì gặt lúa mạch trên mặt đất khó tránh khỏi không bằng phẳng, Vương Lan đã có bầu năm tháng, giờ nếu như vấp ngã một cái không phải là đùa giỡn."Không sao, tôi đi vững chắc lắm đấy." Vương Lan cúi đầu cười sau đó Lan và Ngô Hồng Nhi ở gần nhà nhau, từ nhỏ chơi cùng cho đến lớn, cho nên quan hệ rất thân thiết. Hai chị em cười cười nói nói đã đi được một nửa đường."Hồng Nhi, nghe mẹ tôi nói mẹ bà muốn làm mối nhà chồng cho bà rồi?" Mắt thấy đã sắp về đến nhà, Vương Lan đột nhiên đến gần bên tai Ngô Hồng Nhi đến chuyện này, cho dù Ngô Hồng Nhi bình thường đủ lanh lẹ, cũng có chút ngượng ngùng, trên mặt phủ lên một chút đỏ ửng nhàn nhạt. Nói tới kể từ sau khi cô tròn mười tám, đã bắt đầu lục tục có người giới thiệu nhà chồng cho cô. Chẳng qua cha mẹ cô không muốn gả con gái đi sớm như vậy, đợi đến năm nay cô tròn hai mươi mới lộ ra ý muốn tìm nhà chồng ra này giới thiệu nhà họ Hồ gia là bác gái cô giới thiệu, bác gái cô chính là người trang An Bình, người muốn giới thiệu cho Ngô Hồng Nhi còn là cháu họ nội của bà. Cha Hồ là phụ trách nuôi lợn ở đội sản xuất, trên người có một tay nghề mổ lợn lão luyện, bình thường lợn và các thứ đội sản xuất mổ đều là ông làm. Bởi vậy cuộc sống của nhà họ Hồ trôi qua rất không qua điều kiện nhà họ Hồ không tệ không phải nguyên nhân căn bản mẹ Ngô Hồng Nhi vừa ý, mẹ cô coi trọng nhất một điểm của nhà họ Hồ chính là nhà họ Hồ chỉ có một đứa con trai, cũng chính là Hồ Quốc Đống muốn xem mắt với Ngô Hồng Nhi lần này. Mẹ của Hồ Quốc Đống tuy rằng rất mắn đẻ, nhưng là sinh một loạt con gái mới sinh được một đứa con trai. Hiện tại năm người con gái của nhà họ Hồ đều đã gả ra ngoài, gả cho gia đình cũng không tệ. Hoàn toàn không cần đến nhà mẹ đẻ giúp đỡ, hiện tại nhà họ Hồ cũng chỉ có ba nhân khẩu mà có chị em dâu, không cần chung đụng cùng cô em chồng, còn có năm chị gái giúp đỡ cuộc sống sau này không biết có bao nhiêu bớt lo. Không ai có thể biết hơn mẹ của Ngô Hồng Nhi sự khổ sở của gia đình nhiều chị em dâu. Hồi đó khi bà vừa gả tới đây, bên trên có chị dâu, phía dưới có em dâu và cô chồng chưa lấy chồng, khi đó cuộc sống lại khó khăn, vì một miếng ăn cũng muốn đánh vỡ đầu, khi đó trong nhà có một chút lương thực phải giấu ở trong một cái hốc nhỏ đào dưới giường gạch trong nhà, cả ngày nằm ở bên trên ngủ mới yên tâm. Bởi vậy con gái nhà mình dù như thế nào bà cũng không thể lại để cho con bé chịu khổ như mà tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng là ở nông thôn nhà ai cũng không kiên nhẫn tìm những nhà đơn dòng kia, xảy ra chuyện ngay cả người giúp đỡ cũng không có. Nhà họ Hồ vừa lúc cào trúng chỗ ngứa của mẹ Ngô, Hồ Quốc Đống mặc dù không có anh em ruột, nhưng là anh em con bác con chú cũng không lại những phân tích của mẹ cô cho cô, lại cân nhắc lời bác gái nói Hồ Quốc Đống lớn lên đẹp trai, lại học một tay nghề nuôi lợn, mổ lợn của cha, hiện tại đã bắt đầu nhận ca của cha hắn rồi, liền có chút ngượng ngùng gật gật đầu với Vương Lan, thuận tiện nói một chút tình huống của nhà họ Hồ với cô qua Ngô Hồng Nhi cảm thấy gia đình này không tệ, nhưng là Vương Lan hiển nhiên không cho là như vậy, "Còn tưởng rằng gia đình tốt cỡ nào chứ, còn không phải là nhà mổ lợn. Hồng Nhi bà còn nhớ Hứa Thành tôi từng nói với bà không, bây giờ anh ta còn nhớ thương bà đó. Mùa đông năm ngoái cũng đã khôi phục thi đại học, đợt thi đại học mùa hè năm nay anh ta cũng tham gia, Đỗ Quân nói năm ngoái anh ta không thi đỗ thuần túy là ngoài ý muốn, lần này nhất định là ổn thỏa, bà nếu là gả cho anh ta sau này sẽ là người thành phố, bà nói không hơn người mổ lợn kia?"Hứa Thành Vương Lan nói tới này là một thanh niên trí thức ở thôn bên cạnh, là đồng hương của Đỗ Quân chồng của Vương Lan. Khi Đỗ Quân và Vương Lan kết hôn Hứa Thành cũng tới tham gia hôn lễ, bởi vậy đã gặp Ngô Hồng Nhi. Ngô Hồng Nhi khá đẹp da lại trắng, Hứa Thành liếc mắt một cái đã nhìn vào trong mắt, bởi vậy bèn nhờ Vương Lan nói hộ một qua khi đó Ngô Hồng Nhi cảm thấy, Hứa Thành tuy rằng thanh tú hơn người trong thôn một chút, nói chuyện cũng nho nhã hơn, nhưng là bằng cái cơ thể kia chỉ sợ ngay cả túi lúa mạch nhỏ cũng không mang được kia, không giống như là người biết làm việc. Chồng của Vương Lan không phải là như vậy, tuy rằng hai người đã kết hôn, bây giờ Vương Lan cũng đã mang thai, nhưng là vẫn ở tại nhà mẹ đẻ, toàn dựa vào người nhà mẹ đẻ trợ cấp. Vương Lan to bụng mà vẫn phải ra đồng nhặt bông mạch còn không phải là bởi vì Đỗ Quân muốn tham gia thi đại học, cả ngày ở nhà ôn tập không đi làm, trong nhà ngoài nhà toàn phải dựa vào một mình cô ấy lo liệu. Cha mẹ cô ấy tuy rằng xót cô ấy, nhưng là mấy chị dâu kia của cô ấy không phải là dễ nói nồi nào úp vung nấy, Ngô Hồng Nhi mặc dù học đến tốt nghiệp trung học cơ sở, nhưng là tuyệt đối không đạt được trình độ có thể tham gia thi đại học. Hứa Thành thích cô chỉ là thích mặt cô mà thôi, nếu anh ta lên đại học trở về thành phố, một dân quê như mình nhất định sẽ bị người xem thường. Nếu như anh ta không thi đỗ đại học cũng không trở về thành phố được, bằng cơ thể như con gà con kia, ngay cả túi lúa mạch nhỏ cũng không xách nổi, cuộc sống sau này cũng đừng qua ra Ngô Hồng Nhi rất không hiểu Vương Lan, lúc trước vì sao một lòng một dạ muốn gả cho Đỗ Quân, thật ra Đỗ Quân dáng vẻ cũng chỉ như vậy, gầy đét xì mo. Cha của Vương Lan là đội trưởng đội ba của bọn họ, ở trong thôn danh vọng không thấp, Vương Lan lớn lên cũng đẹp, lúc trước người tới cửa cầu hôn còn chỉ có nhiều hơn chứ không kém Ngô Hồng Nhi. Nhưng là cô ấy cứ thích cái loại lớn lên khó coi như Đỗ Quân, lúc trước làm cho cha Ngô tức đến muốn đánh rồi, nhưng là vẫn không thể làm cho cô ấy thay đổi tâm cuộc cha mẹ không lay chuyển được con cái, mùa hè năm ngoái Vương Lan đã kết hôn cùng Đỗ Quân. Mà Đỗ Quân, từ năm ngoái bắt đầu khôi phục thi đại học, vẫn rúc ở nhà đọc sách, mặc dù lần đầu tiên thi đại học không thi đỗ, nhưng là tinh thần của anh ta chẳng những không giảm, ngược lại thì càng thêm điên cuồng . Đàn ông toàn dựa vào đàn bà nuôi sống như vậy, Ngô Hồng Nhi thật đúng là chướng mắt từ tận đáy lòng."Tôi đâu có xứng đôi với người ta, lại nói mẹ tôi quản rất nghiêm, nếu biết chuyện này thế nào cũng phải đánh gãy chân tôi cho coi, lần sau bà cũng đừng có nhắc lại những chuyện này nữa." Trong lòng suy nghĩ ngổn ngang, nhưng là Ngô Hồng Nhi vẫn là cố kỵ tình bạn với Vương Lan, không muốn bởi vì chuyện nhỏ này tổn thương hòa khí bèn tìm lý do từ chối nói. "Được rồi, tôi phải vội về nhà nấu cơm rồi, người trong nhà đều còn đang chờ đấy. Bà cũng mau mau đi về đi." Nói xong câu đó, Ngô Hồng Nhi chạy nhanh như làn khói."Này, Hồng Nhi" thấy Ngô Hồng Nhi chạy nhanh như tặc, Vương Lan thầm trách con ranh này không biết tốt xấu, sau này sẽ có lúc phải hối hận, sau đó đỡ eo cũng vào cửa nhà. Tuy rằng cố kỵ cô mang thai, đội sản xuất sắp xếp cho đều là việc nhẹ nhàng, chính là nhặt bông mạch ở phía sau, nhưng là tiếp tục thời gian dài như vậy cô cũng mệt mỏi hỏng rồi. Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Thôi Vinh Mai đã dẫn ba cô con dâu bận rộn làm việc rồi, rửa rửa thái thái, ngay cả Trần Hương Chi cũng giúp nhóm lửa ở bên dưới, không dám ồn ào kêu may chỉ chốc lát sau mấy chị em dâu Thôi Vinh Mai và cô em chồng Ngô Hồng Nhi cũng tới rồi, bọn họ đều là qua đây hỗ trợ từ sớm, trước bữa cơm trưa chú bác của Ngô Hồng Nhi cũng sẽ tới đây. Nhận cửa là việc lớn, họ hàng gần trên cơ bản đều phải mời đến, nếu không gọi, còn có người sẽ bới Xuyên Tử đã dẫn Ngô Tân Hội đi ra lạch ngòi mò cá từ rất sớm, chẳng qua rõ ràng vận khí của hai người không tốt lắm, chỉ kiếm được một ít cá bột nhỏ, làm cá bột rán còn có thể, làm cá ăn món chính không cần nghĩ nữa. Thôi Vinh Mai bất đắc dĩ, chỉ có thể gọi Ngô Hồng Nhi đang xấu hổ trốn ở trong phòng từ đời nào rồi, lâm thời làm món khoai lang nhả khoai lang nhả tơ này vẫn là lúc trước Ngô Hồng Nhi làm để dỗ cháu, ăn ngon thì ngon, nhưng mà lại rất tốn đường, bình thường Thôi Vinh Mai cũng không cho con gái làm cái này, bây giờ cũng là không có cách mười một giờ, Hồ Quốc Đống do mấy trưởng bối trong họ dẫn theo, xách bao lớn bao nhỏ cả của Ngô Hồng Nhi cũng chính là chồng của Hồ Xuân Hoa vội vàng dẫn mấy anh em tiếp đón, thôn Bàn Đào và trang An Bình cách nhau cũng không xa, cho dù không quen biết nhưng vẫn quen mặt, huống chi Hồ Xuân Hoa còn là con gái trang An Bình, mọi người vừa gặp mặt là trò chuyện sôi nổi vui vẻ hẳn họ Ngô bày hai bàn, bàn cho cánh đàn ông đặt ở trong nhà chính, bàn cho cánh chị em phụ nữ đặt ở phòng phía đông của nhà họ Ngô. Bây giờ còn chưa đến giờ ăn cơm, mọi người cũng chỉ là ăn chút hạt dưa, kẹo, thuận tiện khen ngợi hai bạn trẻ. Trong lúc này đám chị em phụ nữ có quan hệ không tệ với nhà Ngô Xuyên Tử ở thôn Bàn Đào liền sang đây xem con rể mới, phụ nữ nông thôn mở miệng nói chuyện chẳng để ý gì hết, chỉ chốc lát sau đã làm cho Hồ Quốc Đống đỏ bừng mặt, cũng may hắn khá đen, thoạt nhìn cũng không quá rõ rệt Lan cũng ưỡn bụng sang xem thử, chẳng qua nhìn trái nhìn phải cô vẫn là cảm thấy Hồ Quốc Đống quả thực không có cách nào so sánh được với Vu Thành, Vu Thành trông còn đẹp trai hơn Đỗ Quân nhiều, thoạt nhìn văn nhã nhẹ nhàng, Hồ Quốc Đống nhìn quả thực giống như là một con gấu đen to bự, thật không biết vì sao Hồng Nhi cứ cố chấp coi trọng hai giờ trưa, chính thức ăn cơm, bưng rau trộn lên trước, cánh đàn ông uống rượu, cánh phụ nữ có thể uống thì uống hai chén, không thể uống thì uống nước. Ngô Hồng Nhi cũng ngồi cùng một chỗ với mọi người, nghe mấy trưởng bối nhà họ Hồ ra sức khen cô. Lúc thì nói cô xinh đẹp lúc thì nói cô khéo tay, quả thực khen cô thành một đóa hoa bối nhà họ Ngô bên này cũng khen Hồ Quốc Đống, hiểu chuyện, vững vàng, dù sao chính là tốt như thế nào như thế đó. Đợi đến món nóng đã lên một nửa, mọi người ăn cũng tầm tầm rồi, phần quan trọng đã dĩ nói nhận cửa xong trên cơ bản cuộc hôn nhân của hai người đã xác định là bởi vì ngày nhận cửa này, hai bên nam nữ phải sửa miệng. Nói cách khác hôm nay Hồ Quốc Đống là phải gọi Ngô Xuyên Tử và Thôi Vinh Mai là cha mẹ mà không phải là chú thím Xuân Hoa vừa là bà mối, lại là bác gái ruột của Ngô Hồng Nhi, đương nhiên là để bà làm việc này, trước tiên bà gọi đám phụ nữ ở bàn kia đến nhà chính ngồi vào chỗ, sau đó mới nói "Nào, Quốc Đống, lại đây, " Bà chỉ chỉ Ngô Xuyên Tử nói "Đây là cha con." Hồ Quốc Đống tuy rằng vừa rồi bị làm cho mặt đỏ bừng, nhưng là lúc này lại rất thông minh, hết sức lớn tiếng gọi một tiếng "Cha" . Một tiếng rất lớn này của hắn, làm cho mấy bà thím vốn đang định bụng trêu chọc Ngô Hồng Nhi cũng tịt họng rồi, nếu bọn họ nói tiếng quá nhỏ không nghe thấy, thuần túy chính là mở to mắt nói dối đúng Xuân Hoa cười cười, thằng nhóc ngốc này thời khắc mấu chốt trái lại rất thông minh, thấy Ngô Xuyên Tử cho tiền sửa miệng, Hồ Xuân Hoa lại dẫn Hồ Quốc Đống đến bên cạnh Thôi Vinh Mai nói "Đây là mẹ con."Hồ Quốc Đống lại gọi một tiếng, Thôi Vinh Mai cũng cho một bao lì xì làm tiền sửa chính là các loại cô dì chú bác, nhưng là những người này cũng chỉ là đi hình thức, là không cần cho tiền sửa miệng. Chờ nhận xong rồi, bác gái của Ngô Hồng Nhi kéo Ngô Hồng Nhi đến bên cạnh Hồ Quốc Đống nói "Nào nào, cũng nhận Hồng Nhi đi."Ngô Hồng Nhi bất ngờ không kịp chuẩn bị bị kéo đến bên cạnh Hồ Quốc Đống, hai người liếc nhìn nhau, Ngô Hồng Nhi cúi đầu thấp xuống, trong nháy mắt mặt Hồ Quốc Đống đỏ bừng. Một phòng người đều cười lên ha xong một hồi này, việc nhận cửa hôm nay trên cơ bản cũng coi như hoàn thành rồi, Hồ Xuân Hoa lại bắt đầu bảo mọi người nói "Nào nào nào, mau mau dùng bữa, món khoai tây hầm gà mẹ Hồng Nhi làm này vô cùng chính hiệu, mọi người cũng nhân lúc còn nóng mà ăn một chút." Gắp một cái đùi gà cho bác gái của Hồ Quốc Đống, lại gắp một cái cánh gà cho chị cả hắn, Hồ Xuân Hoa mới ngồi xuống tiếp tục ăn mặn của nhà họ Ngô không ít, lại đa dạng, làm cho người nhà họ Hồ tới đây rất là hài lòng. Bình thường cho dù là ăn Tết cũng không ăn được phong phú đến mức này. Ăn Tết cũng chỉ là ăn bữa sủi cảo, xào hai món nóng mà uống no đủ lại hẹn với nhà họ Ngô thời gian cụ thể Ngô Hồng Nhi đi nhận cửa, đoàn người nhà họ Hồ mới cuồn cuộn mà nhà họ Hồ đi rồi, người nhà họ Ngô đều thở phào nhẹ nhõm, một ngày này bận rộn liên tục, thật là mệt chết người rồi. Không chỉ có là người mệt, lòng cũng mệt mỏi. Cánh phụ nữ giúp Thôi Vinh Mai thu dọn xong hỗn loạn, Thôi Vinh Mai lại mang cho mỗi người một ít món thịt, mọi người đều vui vẻ về họ tuy rằng buổi trưa ăn ở đây không ít thịt, nhưng là con trai con dâu, cháu trai cháu gái trong nhà đều chưa ăn, người làm mẹ làm bà con cháu chưa ăn, chính mình ăn vào cũng không ngon. Bạn nói ghét bỏ đồ thừa của người khác, đừng đùa, người nông thôn nào có chú ý nhiều như vậy, có thể ăn được một miếng thịt đã không tệ rồi. Lại nói toàn là người trong nhà, có cái gì mà ghét bỏ. Nếu không phải trời nóng đám thức ăn này cũng không để được, Thôi Vinh Mai còn không nỡ cho đấy, ba cô con dâu trong nhà đều không lên bàn, ngay cả ba đứa cháu trai cũng bị đưa đến nhà bà ngoại, mổ gà mua thịt cũng chỉ Tết mới bỏ nói hôm nay là việc nghiêm chỉnh, tuy rằng đồ ăn làm đa dạng, nhưng là mọi người cũng không ăn được nhiều, bàn của cánh đàn ông bên kia càng vậy, rất nhiều món ăn đều thừa lại một nửa hoặc hơn đã tống cổ xong rồi, Thôi Vinh Mai nhìn nhìn một chút đồ ăn còn lại, bèn bảo mấy cô con dâu hâm sơ qua lại mà ăn. Trần Hương Chi không đợi được hâm lại, gắp luôn một miếng thịt gà bỏ vào trong miệng, sau đó nói "Mẹ, không cần hâm nóng, bây giờ trời nóng như vậy, lại nói cũng không nguội mà." Trần Hương Chi đang thèm lắm, tuy rằng vừa rồi cô vừa nấu vừa ăn, nhưng là cũng chỉ là ăn chút đầu thừa đuôi thẹo mà thôi, thấy cô thật sự là quá thèm rồi, Vương Vinh Hoa lấy cho cô một bát món xà bần ăn trước. Cải thảo, miến, đậu hủ, thịt lợn, rong biển ninh cùng nhau thật là ngon chết người, nhưng là cho dù là đã ăn bát đồ ăn này, con sâu thèm trong bụng Trần Hương Chi cũng không tiêu bớt, ngược lại ầm ĩ càng lợi hại Vinh Mai cũng biết sau khi cô con dâu út này của bà mang thai, khẩu vị vô cùng tốt, hơn nữa vô cùng thèm ăn, thấy cô ăn như hổ đói sói vồ cũng chỉ là cười, sau đó gọi Vương Vinh Hoa nói "Nhà thằng cả, mày hâm nóng món xà bần cho mẹ một chút, mẹ cũng không thể ăn như nó được." Vừa rồi Thôi Vinh Mai vẫn luôn để ý mọi người dùng bữa, mình lại thỉnh thoảng đi đến phòng bếp xào thức ăn, tuy rằng bà đã lên bàn, nhưng trên cơ bản là không động tới chiếc đũa. Thật ra Ngô Hồng Nhi cũng vậy, cũng chỉ gắp vài miếng rau xà bần hâm lại xong mọi người cũng đều ăn một chút, Thôi Vinh Mai bảo Vương Vinh Hoa chưng canh trứng gà cho Ngô Hồng Nhi, Ngô Hồng Nhi không thích ăn đồ ăn thừa của người khác, cho dù là thịt cá cũng giống vậy, đã nhiều năm như vậy, người trong tộc trong thôn nếu làm công việc ma cháy hiểu hỉ thì sẽ chia chút đồ ăn thừa gì gì đó, Ngô Hồng Nhi tình nguyện ăn dưa muối cũng không muốn người cũng ăn lưng lửng rồi, Thôi Vinh Mai lại bắt đầu chỉnh lý đồ nhà họ Hồ mang đến, đồ Hồ Quốc Đống mang đến không ít, có chừng sáu thước sợi tổng hợp, mấy bao bánh ngọt, còn có một tảng thịt. Mảnh vải tổng hợp kia bên trên có hoa văn hoa nhỏ li ti, vừa nhìn là biết chính là chuẩn bị cho Ngô Hồng Vinh Mai sờ sờ mảnh vải này, hài lòng gật gật đầu. Sắc hoa của bộ quần áo này cũng rất tươi vui, Hồng Nhi nếu kết hôn vào mùa đông năm nay, mảnh vải này vừa lúc làm chiếc váy xuân, gả cho người nếu như không có mấy bộ quần áo tử tế mà nói, ở nhà chồng cũng không ngẩng đầu lên chị em dâu của nhà họ Ngô tuổi tác cũng không tính là lớn lắm, nhìn vải tốt như vậy, ai nhìn không yêu thích? Nhưng là cho dù là Trần Hương Chi cũng biết nếu dám mơ ước đồ của em gái chồng, thì cứ chờ bị mắng đi. Không thể không nói Trần Hương Chi tuy rằng bình thường tùy tùy tiện tiện, nhưng là ở phương diện khác lại có chút trực giác của động vật nhỏ. Bình thường tham ăn chút không có gì, nhưng là nếu như tính toán lên cô em chồng, mẹ chồng cũng không phải là ngồi không họ Ngô cảm thấy nhà họ Hồ hào phóng, nhà họ Hồ cũng cảm thấy hôm nay nhà họ Ngô thiết đãi không tệ. Hôm nay chị Hai của Hồ Quốc Đống Hồ Hạnh Nhi cũng đi theo tới đây. Hồ Quốc Đống là đứa con trai khi Lý Quế Lan sinh năm đứa con gái liên tiếp mới sinh ra được, không chỉ là vợ chồng nhà họ Hồ, dù là mấy chị gái của Hồ Quốc Đống bình thường cũng coi cậu em trai này như tròng mắt. Em trai làm mối cưới vợ, là một việc lớn của nhà họ Hồ cùng với nhà năm chị em nhà họ Hồ, lần đó Hồ Quốc Đống cùng Ngô Hồng Nhi đi ra ngoài chơi, Hồ Hạnh Nhi thật sự là bận quá không có thời gian đến, bằng không cũng phải đi này cô có thời gian bèn theo tới đây, vào cổng nhà họ Ngô, ấn tượng của Hồ Hạnh Nhi đối với nhà họ Ngô cũng không tệ, trong sân nhà nông đều là đồ ăn nha, gà nè, lợn nè, có chút mùi là lạ cũng là rất bình thường, nhưng là trong sân nhà họ Ngô lại quét dọn sạch sẽ sắp xếp cũng rất hợp lý. Về phần cơm trưa hôm nay càng khiến hai mắt Hồ Hạnh Nhi tỏa sáng, đủ phong phú cũng lịch sự. Cho dù là bình thường tự xưng là từng trải cảnh đời ở trấn trên như Hồ Hạnh Nhi cũng không thể không nói một câu tốt. Vốn đã là hài lòng đối với cô em dâu tương lai này, qua lần này chị em nhà họ Hồ lại hài lòng hơn vài phần."Quốc Đống, cho con bao lì xì bao nhiêu?" Chờ trở về nhà rồi đưa trưởng bối trong tộc nhà họ Hồ về cả, Hồ Đào Nhi mới hỏi, tiền sửa miệng cũng là có ý nghĩa, nhưng là hiện tại không chú ý nổi cái đó, điều kiện gia đình tốt thì cho nhiều hơn chút, điều kiện kém thì cho ít hơn chút, ba đồng năm đồng đều Quốc Đống thật ra không để ý cái này, nhưng là thấy mẹ hắn và hai chị gái đều dán mắt nhìn hai bao lì xì trong tay hắn không chớp mắt, Hồ Quốc Đống cũng chỉ có thể thuận theo ý dân mở bao lì xì ra xem thử. Mỗi người sáu đồng, cũng chính là tổng cộng cho mười hai đồng, thật không ít."Không tệ đó, xem ra nhà họ Ngô đối với thằng nhóc ngốc cậu cũng rất hài lòng, cuối cùng cũng yên tâm rồi nhé." Hồ Đào Nhi cười trêu ghẹo nói. Sự coi trọng của em trai chị đối với cuộc hôn nhân này, làm sao người làm chị gái như chị không cảm giác Hồ Đào Nhi trêu ghẹo, Hồ Quốc Đống cũng không giận, người nhà họ Ngô vừa lòng đối với hắn, hắn cao hứng còn không biết cao hứng đến đâu đâu. Tên gốc Xuyên việt chi hạnh phúc nông gia phụConvert Tamquay - TTVSố chương 86 + 4PNEditor Trạch MỗKhuê mật tốt Bà xem XX trông phong độ tuấn tú, thanh dật phi phàm hơn nữa lại có học vấn, sau này nếu tôi có thể gả cho anh ấy thì thật Hồng Nhi Gầy như con gà con, có gì tốt, tôi cảm thấy như XX mới tốt đấy. Phỏng chừng khiêng hai trăm cân gạo cũng không có vấn đề mật tốt Mắt cô có vấn đề hả, tai to mặt lớn tốt chỗ nào?Ngô Hồng Nhi Gầy khô gầy đét thì tốt chỗ nào?Khuê mật tốt ...Sau đó sau đó, Ngô Hồng Nhi dùng sự thật chứng minh, ánh mắt mình không phải tốt bình chính thân cao tám thước có thừa, thể trạng cường tráng, vừa vặn chọt trúng điểm yêu thích cực đoan của nữ rằng hắn là người mổ lợn, sau này thành nhà giàu nuôi lợn, vẫn là người mổ lợn như cũ, nhưng là ở trong mắt Ngô Hồng Nhi hắn chính là tốt nhiên ở trong lòng chàng mổ lợn, không có gì có thể so sánh được với vợ mình, ngay cả em bé nhà bọn họ cũng phải xếp dung nhãn thời đại kỳ duyênTìm kiếm keyword nhân vật chính Ngô Hồng Nhi ┃ phối hợp diễn Hồ Quốc Đống ┃ cái khác....PsTruyện kể về một gia đình nông thôn trong những năm đầu cải cách ở Trung QuốcTình tiết bình bình, cơ mà Mỗ vẫn chọn bộ này bởi vì Mỗ đã chán cái bọn 'cô anh nắm chặt nắm tay, quyết tâm phải thay đổi tất cả.....' lắm này được tác giả xếp vào hàng xuyên không, nữ chính là thai xuyên Mỗ ko đồng ý lắm nhưng tác giả là trên hết , nhưng với trí nhớ ít ỏi kiếp trước, bạn đừng mong chị ấy có thể dựa vào kiến thức kiếp trước làm giàu.

chị nông hạnh phúc